Một đêm tháng Ba sương mù, bài hát từ bộ phim kinh dị Heretic bỗng vang lên giữa đường cao tốc vắng lặng. Trùng hợp ngẫu nhiên hay sự theo dõi đáng sợ?

Có những sự trùng hợp không mang lại niềm vui, chúng chỉ mang đến cái lạnh dọc sống lưng và cảm giác rằng chúng ta không bao giờ thực sự cô độc. Câu chuyện này xảy ra vào một đêm thứ Sáu trong tháng Ba, khi ranh giới giữa thực tại và màn ảnh bỗng chốc bị xóa nhòa bởi một giai điệu đã lỗi thời.
Khởi đầu từ những lời thì thầm của điện ảnh
Mọi chuyện bắt đầu trong sự ấm cúng giả tạo tại nhà một người bạn thân. Sau những câu chuyện phiếm và bữa tối hibachi vui vẻ, chúng tôi – những kẻ tôn thờ dòng phim kinh dị – quyết định đắm mình vào thế giới của "Heretic". Trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, một phân cảnh bỗng trở nên ám ảnh khi gã phản diện bật bản nhạc "The Air That I Breathe" của nhóm The Hollies.
Tôi đã thốt lên rằng mình đã không nghe thấy giai điệu đó từ rất lâu rồi. Chúng tôi cười xòa, một sự tương tác vô thưởng vô phạt giữa hai người bạn. Nhưng bóng tối ngoài kia dường như đã ghi lại lời nói đó, chờ đợi thời điểm thích hợp để phản hồi.
Cuộc hành trình vào màn sương lúc 1 giờ sáng
Khi kim đồng hồ điểm 01:00 AM, tôi rời khỏi nhà bạn để bắt đầu hành trình trở về. Trời đã đổ cơn mưa phùn suốt cả ngày, và giờ đây, một màn sương mù mờ ảo, dày đặc đã chiếm trọn mặt đường cao tốc. Tầm nhìn bị bóp nghẹt, chỉ còn ánh đèn xe yếu ớt cắt ngang màn đêm.
Để xua tan sự cô độc, tôi bật danh sách nhạc đồng quê trên Spotify và chọn chế độ "Star Shuffle" – tính năng tự động chèn thêm những bài hát tương tự dựa trên thói quen người dùng. Con đường cao tốc vắng lặng kéo dài 30 phút dường như đang nuốt chửng chiếc xe vào hư vô.
Giai điệu trỗi dậy từ bóng tối
Đúng lúc tôi chỉ còn cách nhà 12 phút lái xe, giữa không gian mịt mù của sương sớm, một âm thanh vang lên khiến tim tôi như ngừng đập. Giai điệu quen thuộc ấy lại vang lên: "The Air That I Breathe".
Tại sao? Tôi chưa từng nghe bài hát này trong suốt nhiều năm qua. Tôi không xem phim tại nhà mình, không đăng nhập tài khoản trên TV của bạn. Sợi dây liên kết duy nhất giữa tôi và bộ phim kinh dị ấy chỉ là một lệnh tìm kiếm trên Google vào tối hôm đó.
Spotify đã đọc được suy nghĩ của tôi, hay màn sương mù ngoài kia đang cố tái hiện lại phân cảnh kinh hoàng trong phim? Một thuật toán thông minh hay là một thế lực ẩn mình đang thì thầm qua loa xe? Bạn có thể tin hoặc coi đây là một câu chuyện nhảm nhí, nhưng trong khoảnh khắc 12 phút cuối cùng của hành trình đó, tôi biết rằng có thứ gì đó đang lắng nghe – từ phía sau màn hình, hoặc từ phía sau những lùm cây ven đường cao tốc.
Tại sao bài hát lại tự động phát trên Spotify của nhân vật?
Có hai giả thuyết: Một là thuật toán của Spotify đã kết nối dữ liệu từ lịch sử tìm kiếm Google về bộ phim "Heretic" của người dùng. Hai là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đáng sợ đến mức khó tin (Creepy Coincidence).
Bộ phim "Heretic" và bài hát "The Air That I Breathe" có liên hệ gì?
Trong phim, bài hát này được nhân vật phản diện sử dụng để tạo ra bầu không khí căng thẳng và ám ảnh, đây cũng chính là chi tiết khiến nhân vật chính trong câu chuyện cảm thấy rùng mình khi nó phát lại ngoài đời thực.
Sự việc diễn ra vào thời gian và địa điểm nào?
Sự việc xảy ra vào lúc 1:00 AM một đêm thứ Sáu tháng Ba, trên quãng đường 30 phút lái xe dọc theo đường cao tốc (Expressway) trong điều kiện sương mù dày đặc.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - Iotanebulosa



