Một chàng trai 16 tuổi chứng kiến nghi lễ rùng rợn của hội kín giữa phố đông người, nhưng chỉ mình anh nhìn thấy. Ảo giác hay bí mật kinh hoàng bị vùi lấp?

Có những bí mật không nằm dưới hầm tối hay trong những ngôi nhà hoang, chúng ẩn mình ngay giữa thanh thiên bạch nhật, dưới lớp mặt nạ của sự bình thường. Tôi, một người đàn ông M27, vẫn thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm vì một ký ức từ năm 16 tuổi – cái tuổi mà lẽ ra nỗi lo lớn nhất chỉ là bài tập về nhà, chứ không phải là sự nghi ngờ về chính thực tại mình đang sống.
Ranh giới của hai dòng chảy
Ngôi trường trung học của tôi năm ấy nằm kẹt giữa hai con đường một chiều chạy ngược hướng nhau. Đó là một hòn đảo của tri thức bị bao vây bởi dòng xe cộ hối hả không bao giờ dứt. Ngay phía đối diện cổng trường là trạm xe buýt quen thuộc, nơi tôi vẫn đứng đợi mỗi chiều để trở về nhà.
Cạnh trạm xe ấy, có một tòa nhà một tầng kỳ lạ với khoảng sân rộng mênh mông. Nó không giống nhà dân, cũng chẳng mang dáng dấp của một công sở. Điều duy nhất tôi biết chắc chắn là mỗi buổi sáng, luôn có một bóng người lặng lẽ quét dọn mảnh sân và chăm sóc tòa nhà ấy một cách tỉ mỉ đến mức cực đoan.
Nghi lễ của những bóng ma
Vào một buổi chiều sau giờ học, khi bước chân vừa chạm đến lề đường để chuẩn bị sang trạm xe buýt, tôi đã khựng lại. Tim tôi như bị một bàn tay băng giá bóp nghẹt. Giữa khoảng sân của tòa nhà kỳ bí kia, một đám đông đang tụ tập. Họ không phải những người bình thường. Tất cả đều khoác trên mình những bộ áo choàng đen trùm đầu kín mít, che khuất mọi đường nét của gương mặt.
Và ở vị trí trung tâm, đứng trên một bục cao nhỏ, là một kẻ nổi bật một cách rợn người. Hắn mặc bộ áo choàng vàng rực rỡ, lấp lánh một thứ ánh sáng ma mị dưới nắng chiều. Một sự tương phản kinh tởm giữa màu đen của đám đông và sắc vàng của kẻ dẫn đầu.
Tôi run rẩy quay sang cô bạn đứng ngay cạnh – người cũng đang chuẩn bị sang đường. "Cậu có thấy họ không?" tôi thầm thì, giọng lạc đi vì sợ hãi. Cô ấy nhìn theo hướng tay tôi chỉ, rồi nhìn lại tôi bằng ánh mắt kỳ quặc: "Thấy gì cơ? Chẳng có gì ở đó cả, đừng đùa nữa."
Tiếng thì thầm của hư vô
Lúc đó, khu vực quanh trường vô cùng đông đúc. Học sinh tan tầm, xe cộ bóp còi inh ỏi, mọi người đi ngang qua tòa nhà ấy như thể nó hoàn toàn trống rỗng. Không một ai ngoái nhìn. Không một ai phản ứng. Chỉ có mình tôi bị đóng đinh tại chỗ.
Khi tôi cố gắng ép bản thân bước về phía trạm xe buýt, tức là tiến gần hơn về phía tòa nhà, những âm thanh bắt đầu lọt vào tai. Không phải tiếng nói, mà là tiếng lầm rầm khấn nguyện tập thể. Một thứ âm thanh trầm đục, nhịp nhàng nhưng mang đầy sự đe dọa, như tiếng sóng vỗ vào những tảng đá ngầm dưới đáy địa ngục. Họ đang cầu nguyện, hay đang nguyền rủa một điều gì đó mà mắt thường không thể chạm tới?
Chiếc xe buýt xuất hiện như một cứu cánh. Tôi lao lên xe, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một giây. Đêm đó, cơn sốt cao ập đến như một phản ứng của cơ thể trước sự kinh hoàng vượt ngưỡng. Trong cơn mê sảng, tôi thấy mình đứng giữa vòng vây của những chiếc áo choàng đen ấy. Họ không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn tôi qua những hốc tối sâu hoắm dưới vành mũ.
Sự im lặng của sự thật
Sáng hôm sau, mọi thứ trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tòa nhà vẫn đó, người quét dọn vẫn lầm lũi làm công việc của mình. Không có đám đông, không có áo choàng, cũng chẳng còn tiếng cầu nguyện. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng đó một lần nào nữa trong suốt những năm tháng sau này.
Tôi đã ảo giác chăng? Hay vào khoảnh khắc đó, bức màn giữa hai thế giới đã vô tình bị xé rách, và tôi là kẻ duy nhất bị chọn để nhìn thấy sự hiện diện của một thứ không thuộc về cõi người? Câu hỏi đó vẫn ám ảnh tôi, len lỏi vào từng giấc ngủ suốt 11 năm qua.
Câu hỏi 1: Tại sao chỉ có nhân vật chính nhìn thấy đám đông?
Có thể do một sự trùng hợp về tần số nhận thức hoặc nhân vật chính đang ở trong trạng thái tâm lý nhạy cảm, khiến anh ta vô tình nhìn xuyên qua "lớp ngụy trang" của một thực tại song song hoặc một hội kín đang thực hiện nghi lễ che mắt người thường.
Câu hỏi 2: Nhân vật "áo choàng vàng" đại diện cho điều gì?
Trong các nghi thức huyền bí, màu vàng thường đại diện cho quyền lực tối cao hoặc kẻ dẫn đầu (High Priest). Sự xuất hiện của nhân vật này cho thấy đây là một nghi lễ quan trọng và có tổ chức.
Câu hỏi 3: Cơn sốt sau đó có ý nghĩa gì?
Trong văn hóa tâm linh, cơn sốt sau khi chứng kiến những hiện tượng siêu nhiên thường được giải thích là phản ứng "sốc tâm linh" khi cơ thể tiếp xúc với nguồn năng lượng lạ hoặc là kết quả của sự sợ hãi tột độ ảnh hưởng đến hệ thần kinh.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - lamotigrine



