Khám phá những bí ẩn rợn người tại thành phố Soviet quy hoạch từ năm 1968: từ con đường không tồn tại đến sinh vật mang hình hài chim báo tử năm 2021.

Khúc dạo đầu của bóng tối
Có những ký ức không phai mờ theo thời gian, chúng chỉ nằm im lịm như những bóng ma trong góc khuất của tâm trí, chờ chực hơi lạnh của đêm tối để trỗi dậy. Câu chuyện tôi sắp kể không phải là sản phẩm của một trí tưởng tượng phong phú, mà là những lát cắt kinh hoàng từ một thành phố được quy hoạch bởi sự hợp tác giữa chính phủ tôi và Liên Xô cũ. Tại nơi đây, những ngôi nhà đã đứng vững từ năm 1968, mang theo hơi thở của một thời đại đã mất và cả những bí mật mà không bản đồ nào ghi chép lại.
Con đường không tồn tại và người đàn bà trong gương
Mùa hè năm ấy, khi kim đồng hồ điểm đúng 12 giờ trưa, cái nắng gắt gỏng của vùng nhiệt đới dường như bị nuốt chửng bởi một sự im lặng kỳ quái. Tôi đã rẽ vào một lối tắt cạnh bưu điện cũ – một khu vực mà cha tôi, một người có quyền truy cập vào toàn bộ hệ thống quản trị của thành phố, khẳng định chắc nịch rằng không hề tồn tại trên bất kỳ bản vẽ nào.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên méo mó. Giữa một thành phố hiện đại, tôi bỗng lạc vào một chiều không gian khác với những bảng hiệu cũ nát của một "thư viện cổ" vốn chưa từng được ghi danh trong sử sách địa phương. Trước mắt tôi hiện ra một ngôi nhà đổ nát mang đậm kiến trúc Nga cổ điển, cô độc và lạnh lẽo. Dưới lớp lá khô dày đặc là những bức tượng vỡ vụn của một người mẹ bế con trên tay, đôi mắt bằng đá như đang than khóc.
Cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng thôi thúc tôi phải chạy trốn. Khi tôi nhấn ga, liếc nhìn vào gương chiếu hậu, một người phụ nữ mặc đồ trắng với dải khăn trùm đầu xuất hiện rồi tan biến trong hư vô chỉ trong một cái chớp mắt. Sau này, khi tôi cùng bạn bè quay lại, con đường ấy đã biến mất, chỉ còn lại những bụi rậm hoang vu như thể nó chưa từng hiện diện ở thực tại này.
Vũ điệu của Chim Báo Tử trong phòng bệnh số 7
Nhưng nỗi kinh hoàng thực sự chỉ bắt đầu vào năm 2021, khi đại dịch Covid-19 biến bệnh viện công ty thành một lò sát sinh đầy ám ảnh. Tôi nằm đó, hơi thở duy trì qua ống oxy, chứng kiến một sự kiện mà không một bác sĩ hay y tá nào có thể giải thích.
Trong không gian kín mít của khu điều trị VIP, nơi mọi cửa sổ đều được niêm phong, một sinh vật giống chim bất ngờ xuất hiện. Nó không hót, không vỗ cánh rầm rộ, nó chỉ lặng lẽ nhảy lên giường bệnh của những người xấu số. Tôi đã đếm, đúng 7 cái chết liên tiếp xảy ra trong ngày hôm đó. Cứ mỗi khi con chim ấy bước chân xuống khỏi giường bệnh của ai, người đó sẽ trút hơi thở cuối cùng chỉ vài giờ sau đó.
Tôi đã run rẩy cầu nguyện khi sinh vật ấy lượn lờ quanh giường của mẹ tôi. Nó đi vòng quanh bà, rồi như một sự sắp đặt của định mệnh, nó bỏ qua giường mẹ tôi để đến với giường thứ 7 – giường của một người lạ khác. Khi nạn nhân thứ 7 qua đời, con chim biến mất như chưa từng tồn tại.
Đoàn tàu hư ảo và sự hy sinh cuối cùng
Trong những cơn mê sảng, tôi thấy mình đứng ở một nhà ga trắng xóa, nơi những đoàn tàu lầm lũi đến và đi, mang theo những linh hồn không bao giờ trở lại. Tôi thấy ông nội mình bước lên con tàu ấy. Sáng hôm sau, tin dữ ập đến: ông đã qua đời ngay khi mẹ tôi vừa vượt qua cơn nguy kịch.
Mẹ tôi cũng mơ thấy ông. Ông nói ông sẽ đổi mạng mình cho bà, vì bà còn trẻ và lũ trẻ cần mẹ. Sự trùng hợp đến tàn nhẫn này khiến tôi không khỏi tự hỏi: Liệu có một thế giới song song nào đó, nơi những linh hồn được trao đổi, và những thực thể cổ xưa vẫn đang dõi theo chúng ta từ những tàn tích Soviet năm 1968?
Nỗi sợ hãi vẫn đeo bám tôi đến tận năm 2022 và cho đến tận bây giờ. Những giấc mơ về đoàn tàu vẫn quay lại, như một lời nhắc nhở rằng ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một hơi thở trong căn phòng bệnh kín mít.
1. Thành phố được nhắc đến trong câu chuyện nằm ở đâu?
Đây là một thành phố quy hoạch đặc biệt được xây dựng từ năm 1968 thông qua sự hợp tác giữa chính phủ địa phương và Liên Xô cũ (USSR). Tác giả giữ kín tên quốc gia nhưng nhấn mạnh nó không thuộc Nga.
2. Thực thể "Chim Báo Tử" có thực sự tồn tại?
Theo lời kể của nhân chứng Maleficent-War5030, sinh vật này xuất hiện trong phòng bệnh kín vào năm 2021 và dự báo chính xác 7 cái chết liên tiếp. Đây có thể là hiện tượng "Deathbed phenomena" (hiện tượng trên giường bệnh) thường được ghi nhận trong các báo cáo về tâm linh.
3. Tại sao con đường tắt lại biến mất khi tác giả quay lại cùng bạn bè?
Trong tâm linh, đây thường được gọi là "Time Slip" (trượt thời gian) hoặc sự giao thoa giữa các chiều không gian. Khu vực bưu điện cũ dường như là một điểm yếu trong thực tại, cho phép người gặp vận hạn nhìn thấy những tàn tích của quá khứ từ những năm 1968.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Maleficent-War5030
|


