Khám phá bí ẩn kinh hoàng về người phụ nữ da trắng với đôi mắt xanh rực cháy, kẻ bị thiêu sống trong căn nhà cũ từ thế kỷ 19 tại khu cắm trại u ám.

Tôi viết những dòng này khi đã bước sang tuổi 31, cái tuổi mà người ta thường không còn tin vào những câu chuyện hù dọa trẻ con. Nhưng với tôi, bóng tối chưa bao giờ là sự trống rỗng; nó là nơi lưu giữ những ký ức rợn người mà tôi đã chôn giấu suốt hàng thập kỷ.
Đêm Trăng Trắng Và Bước Chân Đơn Độc
Nỗi ám ảnh bắt đầu vào một đêm định mệnh khi tôi mới chỉ là một đứa trẻ 6 tuổi. Năm đó, cha mẹ đưa tôi và em gái 5 tuổi đi cắm trại. Giữa đại ngàn hoang vu, khi vạn vật rơi vào giấc ngủ sâu, tôi chợt tỉnh giấc bởi một nhu cầu tự nhiên. Tôi đã cố lay gọi cha mẹ, thậm chí là đứa em gái nhỏ, nhưng họ vẫn chìm trong cơn mộng mị như thể bị một thế lực nào đó ru ngủ.
Với sự can đảm vụng dại của một đứa trẻ chưa biết sợ bóng tối, tôi một mình bước ra khỏi lều. Đêm đó, mặt trăng tròn và sáng rực rỡ, biến khu rừng thành một sân khấu bạc trắng kỳ ảo. Tôi nhớ mình đã thấy một con cú đang chăm chú nhìn, và một con cáo tò mò bám theo dấu chân tôi trên lối mòn dẫn đến khu vệ sinh của công viên. Mọi thứ dường như bình yên, cho đến khi tôi trên đường trở về.
Thực Thể Phù Du Và Đôi Mắt Xanh Rực Cháy
Từ phía xa, một bóng hình xuất hiện. Một người phụ nữ mặc bộ đồ trắng dài thướt tha. Trong tâm trí non nớt, tôi ngỡ đó là mẹ mình vì bà thường mặc chiếc áo ngủ trắng dài khi đi cắm trại. Sợ bị mắng vì tự ý ra ngoài, tôi vội vã nấp sau một gốc cây cổ thụ, nín thở chờ đợi.
Nhưng không có tiếng bước chân nào giẫm lên lá khô. Không có tiếng thở. Tôi đánh bạo hé mắt nhìn ra.
Đó không phải là mẹ tôi. Một người phụ nữ trong bộ trang phục cổ xưa, đầu đội mũ bonnet, đang lướt đi nhẹ tênh sát mặt đất. Toàn thân bà ta toát ra một thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt, hư ảo, ngoại trừ một chi tiết khiến trái tim tôi như ngừng đập: đôi mắt xanh rực rỡ, sáng quắc xoáy sâu vào không trung. Thực thể ấy trôi dạt dọc theo con đường, rẽ phải một cách vô hồn rồi đột ngột tan biến vào hư không như một làn khói lạnh.
Tôi đã chạy. Chạy như thể tử thần đang bám đuổi sau lưng, chui tọt vào túi ngủ và thức trắng cho đến khi bình minh ló dạng.
Sự Thật Vùi Lấp Trong Lò Sưởi Cũ
Bốn năm sau, khi tôi tròn 10 tuổi, gia đình tôi quay lại khu cắm trại ấy. Như một kẻ bị thôi thúc bởi định mệnh, tôi tìm về lối mòn cũ, nơi thực thể áo trắng đã rẽ phải và biến mất. Cuối con đường không dẫn đến đâu cả, ngoại trừ một ống khói và lò sưởi bằng đá rêu phong – tàn tích duy nhất còn sót lại của một ngôi nhà cổ.
Bên cạnh đống đổ nát là một tấm bảng thông tin cũ kỹ. Những dòng chữ trên đó đã giải mã nỗi sợ hãi bấy lâu của tôi: Vào đầu những năm 1800, một gia đình từng định cư tại chính nơi này. Một trận hỏa hoạn kinh hoàng đã thiêu rụi tổ ấm của họ, và người mẹ tội nghiệp đã bị thiêu sống ngay tại đó. Linh hồn bà, với đôi mắt xanh của sự uất ức, có lẽ vẫn đang lang thang tìm kiếm những đứa con của mình trong những đêm trăng sáng.
Người phụ nữ áo trắng xuất hiện khi nào?
Linh hồn được nhìn thấy vào những đêm trăng tròn, khi ánh sáng mạnh nhất, bà thường lướt thấp dọc theo lối mòn dẫn đến khu nhà cũ.
Danh tính của hồn ma này là ai?
Dựa trên các tư liệu lịch sử tại công viên, đó là một người mẹ sống vào đầu thế kỷ 19 (những năm 1800), người đã thiệt mạng trong một vụ cháy nhà thảm khốc.
Địa điểm chính xác của thực thể này?
Khu vực xung quanh tàn tích lò sưởi và ống khói đá còn sót lại của một ngôi nhà cổ trong khu cắm trại công viên.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - Nhân chứng Iverthegarden
|


