Khám phá sự thật kinh hoàng về vụ mất tích của đoàn khảo sát tại đảo St Ambrose. Thực thể nửa người nửa chim và bí ẩn 13 gia đình năm 1921.

Cuộc điều tra bảo mật sẽ chính thức công bố kết quả vào tuần tới, nhưng tôi không thể chờ đợi thêm để những kẻ quan liêu đó đổ mọi tội lỗi lên đầu mình. Kẻ sống sót luôn là tấm bia đỡ đạn hoàn hảo nhất cho những sai lầm của kẻ đã khuất. Nếu họ muốn tìm một con dê tế thần, hãy gọi tên Tamenay. Chính hắn đã chọn St Ambrose giữa hơn 300 hòn đảo bỏ hoang ngoài khơi quần đảo Anh. Hắn bị mê hoặc bởi thứ ánh sáng lãng mạn chết chóc của một nơi mà kể từ mùa xuân năm 1921, khi 13 gia đình cuối cùng vội vã tháo chạy lên một con tàu đánh cá và thề không bao giờ quay lại, chưa một dấu chân người nào dám bén mảng tới.
Sự im lặng chết chóc trên vách đá đen
Tôi, một nghiên cứu sinh văn hóa dân gian từ Cao đẳng Vespasian, đã bước lên con tàu định mệnh đó chỉ vì là sự lựa chọn dự phòng. Khi St Ambrose hiện ra sau một ngày lênh đênh từ bờ biển phía Tây Scotland, thứ đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là những vách đá đen kịt, cao sừng sững như những tòa tháp hắc ám. Toàn bộ bề mặt đá bị đục khoét bởi hàng ngàn cái hốc nhỏ, nơi 10.000 cặp chim biển đang cư ngụ. Những con mòng biển, chim báo bão và đặc biệt là loài chim cốc đen đúa, rách rưới đang nhìn chằm chằm vào những kẻ xâm nhập bằng ánh mắt đầy thù hận.
Truyền thuyết địa phương kể rằng, những người đàn ông St Ambrose xưa kia thường leo vách đá lấy trứng chim mà không cần dây bảo hộ. Đã có chàng trai trẻ bị đàn chim cốc mổ mù mắt trước khi rơi xuống vực sâu vạn trượng. Khi chúng tôi dựng trại cạnh một ngôi nhà nguyện lợp mái tôn rỉ sét giữa 13 ngôi nhà đá cũ nát, bầu không khí đặc quánh sự đe dọa. Đêm đầu tiên, McKay – gã nhà nhân chủng học nát rượu – đã biến mất khỏi lều trong cơn mộng du hoặc sự thèm khát men cay.
Dấu chân dẫn đến hư vô
Đúng 10 giờ sáng hôm sau, chúng tôi chia nhau đi tìm. St Ambrose chỉ rộng vỏn vẹn 3 dặm, nhưng mỗi bước đi trên nền đất ẩm ướt đều mang lại cảm giác như đang bước vào miệng một con quái vật. Tôi tìm thấy dấu giày của McKay dẫn thẳng tới rìa vách đá phía Tây. Khi nhìn xuống ghềnh đá cách mặt đất 20 feet, dạ dày tôi lộn nhào.
McKay nằm đó, tay chân vặn vẹo theo những hướng phi nhân tính. Nhưng kinh tởm nhất là lồng ngực của anh ta – nó đã bị xé toác, xương sườn nhô ra giữa không trung, và lũ chim biển đang rỉa những mẩu ruột còn sót lại với một sự hân hoan bệnh hoạn. Tamenay, thay vì sợ hãi, lại lạnh lùng ra lệnh cho tôi và Hermansen – nữ chuyên gia điểu học – quay trở lại tàu vận tải bằng xuồng máy để xin viện trợ radio.
Thực thể dưới màn sương muối
Khi chúng tôi tiếp cận con tàu vận tải, một sự im lặng rợn người bao trùm tất cả. Trên boong tàu, máu đã bắt đầu đông cứng. Vị thuyền trưởng người Shetlander nằm đó, cổ họng bị cắt ngọt và đôi mắt trừng trừng nhìn lên trời cao. Hai thủy thủ còn lại cũng không thoát khỏi số phận: một người bị đập nát đầu, một người bị cào nát lưng. Toàn bộ thiết bị radio và ăng-ten đều bị vặn xoắn như thể có một sức mạnh khổng lồ vừa trút giận lên chúng.
Trong khoảnh khắc Hermansen nổ máy xuồng để chạy trốn, tôi đã thấy NÓ. Một hình hài đen rách rưới, làn da nhợt nhạt pha lẫn những chiếc lông vũ đen bóng đêm, lao đi dưới làn nước như một mũi tên. "Hermansen!" – Tôi chỉ kịp hét lên trước khi chiếc xuồng bị lật tung. Tôi sống sót nhờ bám vào thân tàu, nhưng Hermansen thì không. Một thứ gì đó đã lôi cô ấy xuống đáy đại dương lạnh giá. Tôi đã bơi, bơi như một kẻ hèn nhát nhất thế gian để chạm được vào bờ cát.
Đêm cuối cùng tại nhà nguyện
Tôi lao vào nhà nguyện, hơi thở đứt quãng kể lại mọi chuyện. Tamenay vẫn giữ cái vẻ kiêu ngạo đáng ghét cho đến khi tiếng bước chân cộp, cộp vang lên trên mái tôn. Đó không phải tiếng chim. Đó là tiếng chân người. Hắn bước ra cửa, định thách thức bóng tối, và rồi... một bàn tay (không phải móng vuốt, mà là một bàn tay người) đã túm lấy cổ áo hắn, lôi tuột Tamenay lên không trung giữa cơn mưa tầm tã. Hắn biến mất không một tiếng kêu.
Bốn người chúng tôi còn lại: tôi, Escher, Agnew và Jones. Chúng tôi đóng chặt cửa, dùng những thùng phuy thiết bị nặng nề để chặn lại. Tôi quyết định một kế hoạch điên rồ: chế một chiếc bè từ 5 thùng phuy và vải bạt, sau đó lao mình xuống vách đá phía Tây – nơi thấp nhất của hòn đảo.
Khi chúng tôi mở cửa tháo chạy, thực thể đó hiện ra dưới ánh sáng của súng pháo hiệu. Một hình hài humanoid với đôi cánh đen khổng lồ mọc ra sau lưng như một thiên thần sa ngã. Escher bị nó xé toác cổ họng ngay trên cánh đồng. Agnew gục ngã dưới những cú mổ tàn bạo. Jones bị nó nhấc bổng lên không trung khi chỉ còn cách vách đá vài bước chân.
Tôi ôm lấy một chiếc thùng phuy duy nhất, lao mình xuống vực thẳm. Cú va chạm với mặt nước làm cột sống tôi như vỡ vụn, nhưng dòng hải lưu đã kéo tôi đi. Khoảnh khắc cuối cùng tôi nhìn lại hòn đảo, tôi thấy NÓ đứng trên mỏm đá, một kẻ canh giữ cô độc được vây quanh bởi hàng vạn con chim cốc.
Ba ngày sau, tôi được tìm thấy tại đảo xa nhất của quần đảo Orkneys trong tình trạng đông cứng và kiệt sức. Cảnh sát không tìm thấy bất kỳ thi thể nào trên St Ambrose. Mọi thứ đã bị xóa sạch dấu vết. Nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, tôi lại nghe thấy tiếng đập cánh của thực thể không-phải-người, không-phải-chim đó. Tôi biết tại sao 13 gia đình kia đã bỏ chạy. Và tôi biết, chúng ta không bao giờ nên quay lại.
Tại sao 13 gia đình trên đảo St Ambrose lại rời đi vào năm 1921?
Họ rời đi trong một đêm duy nhất sau khi gọi một tàu đánh cá đi ngang qua, mang theo mọi tài sản có thể. Dù không ai nói ra lý do, nhưng các biến cố của đoàn khảo sát cho thấy họ đã bị săn đuổi bởi một thực thể nửa người nửa chim cổ xưa cư ngụ trên các vách đá.
Thực thể trên đảo St Ambrose có đặc điểm gì?
Sinh vật này có hình dạng giống con người (humanoid) với làn da nhợt nhạt, nhưng sở hữu đôi cánh đen khổng lồ, cơ ngực phát triển như chim và một cái mỏ sắc nhọn. Nó có bàn tay người nhưng sức mạnh phi thường, có thể nhấc bổng một người trưởng thành lên không trung.
Số phận của các thành viên đoàn khảo sát ra sao?
Ngoại trừ nhân chứng duy nhất (người kể chuyện), tất cả các thành viên khác bao gồm Tamenay, McKay, Hermansen, Escher, Agnew và Jones đều thiệt mạng hoặc mất tích. Thi thể của họ không bao giờ được cảnh sát tìm thấy khi quay lại đảo.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



