Khám phá bí ẩn kinh hoàng về sự mất tích của Agnes Marsh qua buổi thôi miên đầy ám ảnh. Một thực thể cổ xưa đang chờ đợi trong ký ức của đứa trẻ.

Có những bí mật không phải bị lãng quên bởi thời gian, mà bị xua đuổi vào những góc tối nhất của tâm trí để bảo vệ chúng ta khỏi sự điên rồ. Nhưng sự tò mò là một loài ký sinh, nó gặm nhấm sự bình yên cho đến khi ta buộc phải đối mặt với bóng tối.
Tiếng vọng từ hư vô
Trong cái không khí đặc quánh mùi khói và sự căng thẳng tại vùng Appalachia, tôi đã đưa ra một quyết định có thể sẽ ngốn sạch phần đời còn lại của mình trong sự hối hận. Cha tôi, người đàn ông đã dành cả đời để chôn vùi quá khứ, đứng đó với đôi mắt hằn lên sự kinh hoàng. Hơn 20 năm qua, cái tên Agnes Marsh – mẹ tôi – đã bị xóa sổ khỏi thực tại của chúng tôi như thể bà chưa từng tồn tại.
Ray, tay nhà thôi miên mà tôi đã phải trả thêm một khoản tiền kếch xù để gã chấp nhận ở lại, bắt đầu đưa tôi vào trạng thái vô định. Nhịp điệu của gã đều đặn, dẫn lối tôi đi ngược dòng thời gian, xuyên qua lớp sương mù của sự lãng quên để trở về tháng cuối cùng trước sinh nhật lần thứ 4 của mình.
Cơn ác mộng dưới hình hài hoài niệm
Tôi thấy mình nằm trong căn phòng cũ. Đứa trẻ 3 tuổi là tôi đang nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của vùng núi rừng bao trùm tất cả. Mọi thứ thật yên bình cho đến khi một tiếng nổ xé toạc không gian. Tiếng súng shotgun. "Honey! Bế ngay Kevin và rời khỏi đây mau!", tiếng cha tôi gào lên, khản đặc và đầy tuyệt vọng.
Cánh cửa bật mở. Một gương mặt vừa lạ vừa quen hiện ra trong màn lệ. Agnes Marsh. Bà bế xốc tôi lên, hơi ấm từ vòng tay bà thật đến mức tim tôi thắt lại. Chúng tôi chạy về phía chiếc xe tải cũ, trong khi những tiếng súng vang lên liên tiếp từ bên trong căn nhà. Từng vỏ đạn rơi xuống như đếm ngược thời gian sống của chúng tôi.
Nhưng rồi, một thực thể hiện ra từ phía hông nhà. Nó không phải là người, cũng chẳng phải thú vật. Nó cao lênh khênh, gầy gộc với những sải chân như loài nhện. Kinh tởm nhất là tiếng cười của nó. "Gaghahaha-Gaghaha!". Đó không phải tiếng cười của con người, mà là một chuỗi âm thanh mô phỏng, một thứ ngôn ngữ méo mó của quỷ dữ.
Mẹ tôi, với một sự hy sinh dại dột nhưng vĩ đại, đã đứng chắn giữa tôi và con quái vật đó. Bà đứng đó, như một bức tường mỏng manh trước cơn bão dữ. Chỉ trong chớp mắt, thực thể ấy vươn những cánh tay dài ngoằng ra, nhấc bổng Agnes Marsh lên không trung và biến mất vào màn đêm sâu thẳm của rừng già Appalachia.
Khi bóng tối bước ra đời thực
Trong cơn thôi miên, tôi đã cố gắng làm một điều không tưởng: tôi ra lệnh cho ký ức dừng lại. Tôi muốn ôm lấy mẹ mình, dù bà chỉ là một bóng ma trong tâm trí. Nhưng đó là lúc tôi nhận ra mình không đơn độc trong cái hầm ngục ký ức này.
Con quái vật quay lại. Nó nhìn thẳng vào linh hồn tôi và thầm thì bằng một giọng điệu rợn người: "Boy... boy... boy... cậu nhóc, cậu đã nhớ ra rồi...". Tiếng tụng niệm "BOY BOY BOY" vang lên dồn dập, đâm xuyên qua màng nhĩ, lấp đầy mọi khoảng trống trong não bộ tôi.
Tôi tỉnh dậy trong tiếng hét của chính mình và tiếng chuông báo cháy chói tai. Cha tôi đã phải đốt một nắm cỏ khô để tạo khói, kích hoạt hệ thống báo động nhằm cưỡng ép tôi thoát khỏi cơn mộng mị. Tôi nôn mửa ngay trên hiên nhà, hơi thở đứt quãng.
Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là những gì tôi thấy. Jamie, vợ tôi, và Ray nhìn tôi với gương mặt trắng bệch không còn giọt máu. Ray run rẩy nói: "Cậu đã hét lên... cậu đã nói chuyện... và rồi... chúng tôi cũng nghe thấy nó."
"Nghe thấy gì?", tôi hỏi trong hơi thở tàn.
"Chúng tôi nghe thấy tiếng của nó. Nó đang nói chuyện thông qua cậu, ngay tại căn phòng này."
Bóng tối của Appalachia không còn nằm lại ở 20 năm trước nữa. Nó đã tìm thấy đường về nhà.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - RodFredtwotwo
Agnes Marsh là ai và tại sao bà lại biến mất?
Agnes Marsh là mẹ của nhân vật chính (Kevin). Bà biến mất khoảng một tháng trước sinh nhật lần thứ 4 của Kevin sau khi bị một thực thể không xác định bắt đi tại vùng núi Appalachia. Ký ức về bà đã bị xóa sạch khỏi tâm trí của cả chồng và con bà trong hơn 20 năm.
Thực thể trong ký ức của Kevin có đặc điểm gì?
Con quái vật được mô tả là cao lớn, gầy gộc, có cách di chuyển giống loài nhện và sở hữu một tiếng cười mô phỏng tiếng người cực kỳ đáng sợ ("Gaghahaha"). Nó có khả năng giao tiếp và dường như có thể tác động từ ký ức ra ngoài thực tại.
Tại sao người cha lại cố gắng ngăn cản Kevin tìm lại ký ức?
Người cha tin rằng "có những thứ tốt nhất nên bị lãng quên". Ông hiểu rằng việc nhớ lại không chỉ mang theo nỗi đau mất mát mà còn có thể đánh thức hoặc dẫn dụ thực thể đáng sợ đó quay trở lại cuộc sống của họ.



