Khám phá bí ẩn rùng rợn tại căn hộ 4C phố Delmar, nơi những đồ vật tự xoay chuyển và một chiếc cốc lạ mặt xuất hiện trong quá khứ đầy ám ảnh.

Khúc dạo đầu của bóng tối
Tôi bước chân vào căn hộ trên phố Delmar vào một ngày tháng Hai xám xịt, cái thời điểm mà sự lạnh lẽo của thành phố này dường như muốn ăn mòn ý chí của con người. Đó là một tòa nhà sáu tầng, một khối bê tông lầm lì sót lại từ những năm bảy mươi. Hành lang ở đây luôn phảng phất một mùi hương kỳ quái – sự giao thoa giữa chất tẩy rửa thảm nồng nặc và mùi thức ăn cũ kỹ, không hẳn là hôi thối, nhưng tuyệt nhiên chẳng có chút sinh khí nào.
Căn hộ 4C. Hai phòng ngủ. Tôi biến một phòng thành văn phòng làm việc, nơi có những ô cửa sổ hướng Đông, đón thứ ánh sáng ban mai rực rỡ mà một kẻ "sống về đêm" như tôi chẳng bao giờ thức giấc để chiêm ngưỡng. Công việc dược sĩ trực ca đêm từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng tại một hiệu thuốc 24 giờ đã biến tôi thành một bóng ma giữa đời thực. Tôi ngủ khi thế giới thức giấc, đi siêu thị dưới ánh đèn đường và xem những chương trình truyền hình đã kết thúc từ lâu.
Trong cái tĩnh lặng đến rợn người của ban ngày, khi mọi cư dân khác đã rời đi từ lúc 8 giờ sáng, tôi là kẻ duy nhất còn lại. Và đó chính là lúc "Vòng Xoay" bắt đầu.
Sự dịch chuyển của hư không
Mọi chuyện khởi đầu từ chiếc bình pha cà phê kiểu Pháp. Tôi luôn để nó bên trái chiếc máy nướng bánh mì. Một buổi sáng tháng Ba, khi vừa từ ca trực trở về với đôi mắt trũng sâu, tôi sững sờ thấy nó nằm chễm chệ bên phải. Tôi tự nhủ rằng mình mệt, rằng bộ não đang đình công vì thiếu ngủ.
Nhưng rồi, ba ngày sau, chiếc ghế xoay trong phòng làm việc – vốn luôn được đẩy gọn dưới gầm bàn – lại đang quay mặt về phía cửa sổ, nhìn trừng trừng ra con hẻm tối tăm và bức tường gạch đổ nát của tòa nhà đối diện. Tôi đã nghe lời Kat, cô bạn thân của mình, dán ba mẩu băng keo xanh dưới bánh xe để đánh dấu. Để rồi vào ngày 9 tháng Tư, trái tim tôi suýt chút nữa đã ngừng đập khi thấy chiếc ghế lại xoay về phía cửa sổ. Hai mẩu băng keo vẫn dính trên sàn, mẩu còn lại kẹt cứng dưới bánh xe. Ai đó, hoặc thứ gì đó, đã nhấc bổng chiếc ghế lên để xoay nó đi.
Ngày 14 tháng Tư, bí ẩn bắt đầu rò rỉ vào không gian sống của tôi như một loại chất độc không màu. Tôi phát hiện tủ bếp hé mở. Bên trong, những chiếc cốc sứ vốn được xếp ngay ngắn, quai cầm hướng về bên phải, nay lại có một chiếc xoay ngược ra ngoài, như thể đang đối diện với tôi, chờ đợi một lời chào từ kẻ lạ mặt.
Bức ảnh từ cõi lặng
Tôi đã thay khóa mới, đã báo cảnh sát, đãDocumentation mọi thứ bằng hình ảnh. Nhưng không có dấu hiệu cạy cửa, không có kẻ đột nhập. Cho đến ngày 3 tháng Năm, khi chiếc ghế lại dịch chuyển, tôi điên cuồng lục lại những bức ảnh cũ.
Giữa những tấm hình rác rưởi, tôi tìm thấy một bức ảnh chụp từ ngày 16 tháng Hai – ngày tôi vừa dọn đến. Trong ảnh, tôi đứng giữa phòng khách trống không, cười rạng rỡ như một kẻ ngốc với chìa khóa trên tay. Phía sau tôi, cánh cửa phòng ngủ thứ hai đang mở.
Ở đó, ngay trên sàn nhà của căn phòng trống rỗng mà tôi chưa hề chạm tới, là một chiếc cốc cà phê màu xanh mòng két. Nó đứng sừng sững, ngạo nghễ. Điều kinh hoàng nhất không phải là việc có người ở đó, mà là: Lúc đó tôi chưa hề sở hữu chiếc cốc nào cả. Tôi chỉ mua bộ cốc của mình nhiều tuần sau khi dọn vào.
Ai đó đã ở đây trước tôi. Ai đó vẫn đang ở đây, xoay chuyển thế giới của tôi từng chút một mỗi khi tôi nhắm mắt.
Hồi kết không lối thoát
Sáng nay, trước khi đi làm, tôi đã kiểm tra mọi thứ. Bình cà phê bên trái. Ghế đẩy sát bàn. Tủ đóng chặt. Tôi khóa cả hai lớp khóa, nhưng cảm giác an toàn đã tan biến từ lâu.
Đôi khi trở về nhà, tôi không dám xem lại những bức ảnh trong điện thoại ngay lập tức. Tôi đứng trong bếp, nhìn vào chiếc bình pha cà phê và chợt nhận ra một sự thật còn đáng sợ hơn cả những bóng ma: Tôi bắt đầu không thể nhớ nổi liệu chính tay mình có phải là kẻ đã đặt nó ở đó hay không.
Khám phá những bí ẩn chưa có lời giải
Tại sao những món đồ lại bị dịch chuyển?
Có hai giả thuyết: Hoặc là một thực thể tâm linh đang tồn tại song song trong căn hộ 4C, hoặc nhân vật chính đang rơi vào trạng thái mộng du/rối loạn trí nhớ do làm việc ca đêm quá mức.
Chiếc cốc màu xanh mòng két trong bức ảnh cũ là của ai?
Chiếc cốc xuất hiện trước cả khi nhân vật chính mua đồ dùng gia đình, ám chỉ rằng có một "cư dân vô hình" đã sống tại đó hoặc sự kiện này là một vòng lặp thời gian kỳ quái.
Liệu việc thay khóa có tác dụng không?
Không. Dù đã thay khóa và quản lý tòa nhà xác nhận không có ai vào, các đồ vật vẫn tiếp tục di chuyển, cho thấy thực thể này không đi qua cửa chính theo cách thông thường.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


