Bí mật kinh hoàng về vụ tấn công cơ sở ngày 21/04/2026. Chỉ một người sống sót kể lại sự thật về Biến thể B5 từ bóng tối của đoàn xe quân sự.

Trong bóng tối đặc quánh của hư vô, ánh sáng mỏng manh phát ra từ màn hình điện thoại chẳng khác nào một vệt máu loang lổ trên tấm vải liệm đen kịt. Tôi áp chặt nó vào ngực, hy vọng lớp áo phông sờn cũ sẽ nuốt chửng thứ ánh sáng phản chủ ấy, che giấu sự tồn tại của mình khỏi những đôi mắt vô hình đang rình rập ngoài kia. Từng chữ tôi gõ ra đều run rẩy theo nhịp nấc nghẹn – thứ âm thanh yếu ớt còn sót lại sau thảm kịch xảy ra vào lúc 12:10:42 UTC, thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2026.
Khu vực bảo hộ hay hố chôn tập thể?
Chúng tôi vẫn đang lao đi trên con đường dài vô tận. Tiếng lốp xe rít lên trên nhựa đường như một bản nhạc giao hưởng của tử thần, vang vọng trong hộp sọ tôi. Tôi kiệt sức, mí mắt bỏng rát như bị lấp đầy bởi cát nóng, nhưng tôi không dám ngủ. Bởi lẽ, hễ nhắm mắt lại, tôi sẽ lại bị kéo tuột về khoảnh khắc định mệnh ấy.
Khi họ đưa chúng tôi đến nơi gọi là "Khu vực bảo hộ", tôi đã lầm tưởng đó là bến đỗ cuối cùng. Những đứa trẻ khác mải mê với trò chơi và tiếng cười từ những đoạn video rộn rã trên màn hình. Nhưng tôi cảm nhận được sự bất thường. Những tấm lưới thép mịn trên cửa sổ kia không phải để ngăn lũ muỗi, mà để giam cầm chúng tôi và ngăn cản một thứ gì đó tàn khốc tiến vào.
Khi bầu trời sụp đổ
Rồi tiếng còi báo động vang lên, xé toạc màng nhĩ và nện liên hồi vào lồng ngực tôi. Những lính canh bên ngoài vứt vội điếu thuốc, lao vào bóng tối trong một cơn hoảng loạn tột độ. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, bụi mịt mù thiêu đốt phổi tôi, và tiếng ù tai dai dẳng bắt đầu chiếm lấy mọi giác quan. Khi mở mắt ra, bức tường cạnh giường tôi đã biến mất. Dãy nhà của tôi đã bị xóa sổ hoàn toàn. Những giọng nói vang lên từ các thiết bị chơi game ban nãy giờ chỉ còn là sự im lặng chết chóc.
Tôi chạy đến khu vực dành cho người lớn, nơi cha mẹ tôi đang ở, nhưng chỉ thấy một đống đổ nát khổng lồ. Mùi thuốc súng khét lẹt hòa quyện cùng mùi máu tươi nồng nặc trong không khí. Tôi đã cố nhặt một khẩu súng bên cạnh một thi thể lạnh ngắt, nhưng kim loại ấy nặng nề như thể chứa đựng toàn bộ sức nặng của thế giới này.
Bí mật mang mật danh "B5"
Nấp sau một cánh cửa nứt toác, tôi nghe thấy những lời thì thầm từ hư vô, lạnh lẽo và máy móc:
"Báo cáo! Từ cấp cao nhất!"
Một vị chỉ huy đứng trước hàng dài những người lính như những cỗ máy vô hồn. Một người lính lên tiếng, giọng run rẩy: "Cuộc tấn công C12... nhà ăn, doanh trại... tất cả đã biến mất. Phòng tiếp liệu vẫn nguyên vẹn nhưng cần sửa chữa."
Vị chỉ huy đáp lại bằng giọng băng giá: "Không cần. Thu dọn đi. Chúng ta chuyển đi ngay lập tức."
"Nhưng thưa Chỉ huy, các biến thể B5... ở đó không an toàn," người lính can ngăn. Một tiếng chửi thề vang lên dập tắt mọi sự phản kháng. Khi cánh cửa mở toang, tôi bị tóm cổ và đưa đến trước mặt người đàn ông ấy. Ông ta không giết tôi. Đôi bàn tay cứng đờ của ông ta vuốt ve đầu tôi, một cái chạm mềm mại đến kỳ lạ nhưng đầy ám ảnh. "Đây không chỉ đơn thuần là một vụ tấn công khủng bố," ông ta thì thầm.
Hồi kết không có ánh sáng
Giờ đây, tôi là kẻ sống sót duy nhất, nằm co quắp giữa đoàn xe quân sự gồm các dòng xe Jeep và thiết giáp bọc thép. Tôi đang ở trong xe của vị chỉ huy, dưới cái bóng an toàn nhưng đầy lạnh lẽo của ông ta. Tôi đã nghĩ đến việc bỏ chạy, nhưng thế giới ngoài kia... thế giới ấy đã không còn là nơi mà chúng ta từng biết nữa.
Nếu bạn đang đọc những dòng này, xin đừng quên tôi. Giữa những cú xóc của đoàn xe đang lao vào bóng đêm, tôi chỉ cầu xin một điều duy nhất: Hãy nhớ rằng tôi đã từng tồn tại.
Giải mã hồ sơ bí ẩn
Cuộc tấn công C12 là gì?
Theo báo cáo từ nhân chứng, C12 strike là một cuộc tấn công hủy diệt nhắm thẳng vào các mục tiêu trọng yếu của cơ sở mật, xóa sổ hoàn toàn khu vực nhà ăn và doanh trại vào ngày 21/04/2026.
Biến thể B5 (B5 variants) thực chất là thứ gì?
Thông tin về biến thể B5 vẫn còn bị phong tỏa. Tuy nhiên, dựa trên phản ứng hoảng sợ của binh lính, đây có thể là một loại vũ khí sinh học hoặc thực thể không xác định khiến các khu vực lân cận trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Tại sao chỉ còn một người sống sót ở khu vực đó?
Nhân vật Glad-Ad744_ may mắn sống sót nhờ bức tường sụp đổ theo hướng bảo vệ giường ngủ của mình, trong khi toàn bộ những người khác trong Block bị tiêu diệt bởi tác động trực tiếp của vụ nổ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



