Khám phá bí ẩn kinh hoàng về cái chết của Ashley và thực thể bám theo bóng lưng con người. Một câu chuyện ám ảnh về những gì ẩn giấu trong bóng tối.
![Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm: Đừng Mở Mắt [Phần 2]](https://i.ibb.co/v4wSdrCV/d11e0d7c601b.jpg)
Tôi tỉnh dậy trong một trạng thái tồi tệ hơn hôm qua. Mọi thứ trước mắt nhòe đi, mờ ảo như thể có một lớp sương mù của cõi chết đang bủa vây. Cô y tá nhìn tôi gõ phím với vẻ mặt đầy thương cảm, có lẽ cô ta tưởng tôi đang viết di chúc cho người thân. Hãy cứ để cô ấy tin vào điều ngọt ngào đó, thay vì sự thật rợn người mà tôi đang cố ghi lại trước khi trí nhớ này bị bóng tối nuốt chửng.
Nỗi sợ bị đánh thức từ bóng tối nhà trẻ
Ký ức về những ngày ở nhà trẻ chợt ùa về, sắc lẹm như một nhát dao. Tôi nhớ về một góc khuất bên cạnh tòa nhà, nơi hàng rào thu hẹp lại chỉ còn khoảng 5 feet (1.5 mét). Ở đó có một cây cổ thụ to lớn. Không phải cái cây làm tôi sợ, mà là bóng tối đặc quánh dưới tán lá của nó – nơi ánh mặt trời chưa bao giờ chạm đến.
Khi đó, tôi luôn tránh nhìn vào góc ấy. Không phải vì tôi nghĩ có thứ gì ở đó, mà vì tôi sợ rằng nếu mình nhìn đủ lâu, thứ gì đó không thuộc về thế giới này sẽ bắt đầu chuyển động. Nếu điều đó xảy ra, nỗi sợ sẽ không còn là sự tưởng tượng, nó sẽ trở thành một bản án thực tại.
Căn phòng hồi sức và những bí mật của Dr. Bershide
Trong hành lang vắng lặng của phòng khám, tiếng máy móc kêu tích tắc như những đứa trẻ đang thì thầm những bí mật tội lỗi. Dr. Bershide và tôi cùng các thành viên trong đội giám sát Ashley qua một tấm kính dày. Cô ấy nằm đó, bất động trên chiếc giường màu xanh nhạt.
"Cô ấy đã ổn định. Tôi không hiểu tại sao cô ấy vẫn chưa tỉnh lại," Dr. Bershide báo cáo với vẻ bình thản đến lạnh lùng. Ông ta say mê cuốn sổ ghi chép, lẩm bẩm về việc đây có thể là một tác dụng phụ đặc biệt của thuốc mê lên tâm trí tỉnh táo.
Khi tôi bước vào phòng để kiểm tra, ánh đèn huỳnh quang xuyên thấu mọi ngóc ngách nhưng dường như lại bất lực trước những vùng bóng đổ mờ nhạt. Ashley gầy guộc, đầu bị cạo trọc để phục vụ phẫu thuật, gương mặt nhợt nhạt chỉ còn nổi bật quầng thâm xanh xao dưới mắt.
Sự thật kinh hoàng: "Cái bóng của ông"
Khi Ashley mở mắt, đó không phải là cái nhìn của một người vừa thoát khỏi cửa tử. Đôi mắt ấy nhảy múa loạn xạ trước khi đóng đinh vào mắt tôi.
"Ashley, cô có biết hôm nay là ngày mấy không?" tôi hỏi, tay run rẩy cầm tấm bìa kẹp hồ sơ.
"Ngày 12 tháng 5 (May 12th)," cô ấy trả lời với giọng khản đặc, nhưng tâm trí hoàn toàn tỉnh táo. Và rồi, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên đôi má xám xịt như tranh sơn dầu bị bỏ quên dưới mưa.
Cô ấy hét lên trong đau đớn khi tôi định rời đi: "Đừng để tôi lại một mình với nó! Nó đang ở đây, nó muốn đến gần nhưng nó sợ cái thứ đang đi theo ông. Cái bóng của ông!"
Tim tôi thắt lại. Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ashley nhìn trừng trừng vào khoảng không phía sau tôi. Cô ấy bảo rằng từ khi mở mắt dưới tác dụng của thuốc mê, cô ấy đã nhìn thấy chúng. Chúng luôn ở đó, chờ đợi trong những góc tối, dưới những tán cây, trong những tiếng cọt kẹt của căn nhà mà chúng ta vẫn thường phớt lờ.
Hồi kết đẫm máu trong phòng bệnh
Đột nhiên, Ashley ngồi bật dậy với một tốc độ phi tự nhiên. Cơ thể cô ấy co giật, bò xuống sàn nhà như một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô ấy gào khóc về những đứa con của mình, về việc cần thêm thời gian.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi thấy gương mặt Ashley héo rũ đi, như thể toàn bộ sự sống bị rút cạn khỏi cơ thể chỉ trong một giây. Dù ánh đèn ở ngay trên đầu, nhưng vùng không gian quanh cô ấy đột ngột tối sầm lại.
Ashley đổ gục, cơ thể gập lại theo một tư thế gãy nát đau đớn. Một dòng máu nhỏ từ miệng chảy ra, loang lổ trên mặt sàn trắng toát. Ánh mắt cuối cùng của cô ấy là sự kết hợp giữa nỗi kinh hoàng tột độ và sự tan nát cõi lòng. Ashley đã chết lúc 17:42 UTC.
Tôi biết mình không còn nhiều thời gian. Sự hiện diện đói khát đó đang ở đây, ngay trong phòng này. Tôi phải tỉnh táo để kết thúc những dòng này, trước khi cái bóng phía sau tôi quyết định lộ diện.
Ashley đã nhìn thấy gì trong lúc phẫu thuật?
Cô ấy đã trải qua trạng thái tỉnh táo trong lúc gây mê, cho phép đôi mắt nhìn thấu được những thực thể bóng tối vốn luôn tồn tại song song với thế giới loài người nhưng bị chúng ta phớt lờ.
Tại sao Ashley lại sợ hãi nhân vật "Tôi"?
Bởi vì cô ấy nhìn thấy một thực thể bóng tối khác (Your one) đang bám theo nhân vật "Tôi". Các thực thể này giữ khoảng cách và canh chừng lẫn nhau, tạo nên một sự hiện diện ám ảnh bủa vây căn phòng.
Chi tiết về cái chết của Ashley có gì bất thường?
Dù ánh đèn huỳnh quang chiếu trực tiếp, khu vực quanh Ashley vẫn tối sầm lại trước khi cô ấy chết. Cô ấy qua đời trong tư thế co quắp với máu chảy ra từ miệng, gương mặt mang biểu cảm của sự heartbreak (tan nát cõi lòng) và kinh hoàng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Tác giả Fun-Pipe9830



