Một nghiên cứu người tiêu dùng trả phí 250 USD tưởng chừng dễ dàng, nhưng Finn đã phải đối mặt với nỗi kinh hoàng tột độ tại căn phòng 12B định mệnh.

Khi những hóa đơn tiền thuê nhà bắt đầu chất chồng như một bản án treo lơ lửng, con người ta dễ dàng gật đầu với bất kỳ tia hy vọng nào, dù nó có sặc sụa mùi tử khí. Tôi, Finn, đã bước vào tòa nhà cũ kỹ đó với một mục tiêu duy nhất: số tiền thù lao 250 USD. Nhưng khi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ lỗ sĩ tại sảnh chờ vang lên, tôi nhận ra mình không chỉ đang bán thời gian, mà có lẽ đang rao bán cả linh hồn.
Bầu không khí trong tòa nhà bị nén chặt đến nghẹt thở, nồng nặc mùi thuốc lá ám vào từng thớ gỗ, từng kẽ gạch. Người đàn bà tiếp tân có những ngón tay gầy guộc như bộ xương khô, chỉ lạnh lùng ném lại một câu bằng chất giọng đặc quánh như mật mía: "Phòng 12B, tầng 4, cuối hành lang". Tôi không biết rằng, đó là lời chỉ dẫn đến một cơn ác mộng mà không khoản thù lao nào có thể bù đắp được.
Cánh cửa mở ra sự im lặng bất thường
Cánh cửa Phòng 12B mở toang ngay trước khi tôi kịp gõ. Một gã nghiên cứu viên trẻ tuổi, tóc tai bù xù trong chiếc áo sơ mi xám rẻ tiền, vội vã lôi kéo tôi vào cuộc thử nghiệm. Trong phòng đã có hai linh hồn lạc lối khác: một phụ nữ trẻ mặc bộ đồ hoa công sở và một ông lão có làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, đầu đội mũ bowler trầm mặc.
Thí nghiệm nghe có vẻ ngớ ngẩn đến nực cười: Ngồi trong phòng trong vòng 2 giờ đồng hồ, uống hết một chai nước vô danh và tuyệt đối không được chạm vào thiết bị phát ra tiếng rung o o thấp đặt ở giữa bàn. Vị nghiên cứu viên nhấn nút, đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy, và gã biến mất, để lại chúng tôi với sự im lặng đáng sợ của một hầm mộ.
Khi thực tại bắt đầu rạn nứt
60 phút đầu tiên trôi qua trong những lời xã giao nhạt nhẽo. Nhưng khi đồng hồ chỉ còn 30 phút cuối cùng, bầu không khí đột ngột biến chuyển. Nó không còn là không khí nữa; nó giống như một loại chất lỏng đặc quánh, áp bức lên da thịt. Nhịp tim tôi vang vọng trong màng nhĩ như tiếng trống trận.
"Có phải chúng ta đang thử thuốc không?", người phụ nữ run rẩy hỏi. Ông lão lắc đầu, đôi mắt vẩn đục hiện rõ vẻ bất an. Ngay lúc đó, tòa nhà rung chuyển dữ dội. Một cú giật mạnh đến mức những thanh xà trong tường rên rỉ đau đớn, và một tấm trần rơi xuống với tiếng thình thịch khô khốc. Điện vụt tắt. Ánh sáng khẩn cấp mờ ảo hiện lên, nhuộm đỏ căn phòng trong một thứ sắc thái kinh hoàng.
Người phụ nữ không chịu nổi nữa, cô lao ra hành lang. Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng bước chân của cô quay lại, hỗn loạn và điên cuồng. Cô lao vào phòng, khóa chặt cửa, hơi thở đứt quãng: "Có thứ gì đó ở cầu thang bộ... nóng như lò lửa... và những đôi mắt phản chiếu ánh sáng nhìn chằm chằm vào tôi từ bóng tối".
Tiếng thì thầm của hư vô
Căn phòng giờ đây nóng rực như giữa trưa hè sa mạc. Và rồi, nó bắt đầu cất tiếng. Một giọng nói mang vẻ thanh tao giả tạo, nhưng nội dung lại là những chuỗi từ ngữ vô nghĩa đến rợn người:
"Bức tường quá vàng. Súp thì lạnh, và giày của tôi bị trầy xước. Có quá nhiều ruồi..."
Mỗi câu nói như một nhát dao rạch vào không gian. Thứ bên ngoài bắt đầu đâm sầm vào cánh cửa. Rầm! Rầm! Rầm! Cánh cửa sắt dày bị móp méo, khung cửa oằn đi dưới một sức mạnh phi nhân tính. Chúng tôi co cụm lại, hơi nóng làm biến dạng tầm nhìn, mồ hôi hòa lẫn với nước mắt của sự tuyệt vọng.
Hồi kết không lời giải
Đột nhiên, một tiếng báo động chói tai vang lên, át đi mọi âm thanh hỗn loạn. Khi gã nghiên cứu viên quay lại với túi thức ăn nhanh trên tay, gã ngơ ngác như không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra. "Đây chỉ là thử nghiệm máy tạo tiếng ồn trắng mà?", gã lắp bắp.
Nhưng khi chúng tôi bước ra ngoài, sự thật hiện ra đầy ám ảnh. Văn phòng bên cạnh đã bị xé toạc đến tận khung sườn. Trần nhà, sàn gỗ bị nghiền nát thành những đống bụi và mảnh vụn. Đồ đạc như vừa đi qua một chiếc máy băm gỗ khổng lồ. Và người cư ngụ trong căn phòng đó đã biến mất không một dấu vết.
Chúng tôi bị đuổi ra ngoài ngay lập tức. Không có lời giải thích, không có tin tức trên báo chí. Một tuần sau, tờ séc 250 USD gửi đến nhà tôi. Tiền thuê nhà đã được trả, nhưng mỗi khi đêm về, tiếng ồn trắng từ chiếc tủ lạnh lại khiến tôi tự hỏi: Thứ gì đã thực sự ở hành lang tầng 4 ngày hôm đó?
Thí nghiệm này thực chất là gì?
Vị nghiên cứu viên khẳng định đây là thử nghiệm máy tạo tiếng ồn trắng, nhưng sự tàn phá tại hiện trường và những hiện tượng siêu nhiên cho thấy thiết bị này có thể là một loại cổng dẫn hoặc máy bẻ cong thực tại.
Thứ giọng nói kỳ lạ ngoài hành lang là gì?
Giọng nói phát ra những câu vô nghĩa như "Kinh tế thật nghèo nàn" hay "Vòng quay mặt trời thật đáng sợ". Đây có vẻ là một thực thể cố gắng bắt chước ngôn ngữ loài người nhưng không hiểu được ngữ nghĩa.
Tại sao các nhân vật lại sống sót?
Có khả năng việc uống chai nước được cung cấp hoặc không chạm vào thiết bị trên bàn là những điều kiện "bảo vệ" người tham gia khỏi sự đào thải của thực thể hoặc sự rung động không gian.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Người dùng comradefive



