Một kẻ dọn dẹp nhà cũ tại Akron đã đánh cắp một hũ đá Alabaster từ bộ sưu tập của giáo sư khảo cổ. Giờ đây, cơ thể anh ta đang tan thành tro bụi.

Lời cảnh báo từ vực thẳm
Tôi đang nhìn trân trân vào đôi bàn tay mình, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của chúng. Ba chiếc móng tay đã... biến mất. Không phải bị bật ra hay rách nát, mà chúng tự vụn vỡ thành thứ bột đen xì, khô khốc như than củi, vương vãi khắp bàn phím. Lồng ngực tôi thắt lại, từng nhịp thở trở nên nặng nề như thể phổi đang chứa đầy cát nóng.
Nếu bạn vô tình đọc được những dòng này, vì sự an nguy của linh hồn mình, tuyệt đối đừng mua bất cứ thứ gì từ buổi đấu giá điền trang Miller tại Akron. Lẽ ra tôi nên ném cái hũ đá chết tiệt đó vào bãi rác ngay từ đầu.
Báu vật bị nguyền rủa
Tôi kiếm sống bằng nghề dọn dẹp phế tích – những ngôi nhà của người đã khuất, những di sản bị bỏ rơi. Ở tuổi 35, cái lưng của tôi đã rệu rã vì những chuyến khuân vác tủ bàn quá khổ. Nhưng thứ thay đổi cuộc đời tôi không phải là một gánh nặng vật lý.
Thứ Ba tuần trước, chúng tôi nhận hợp đồng dọn dẹp một dinh thự khổng lồ của một gã nghiện tích trữ. Chủ nhân là một giáo sư nghỉ hưu, người đã dành cả thập niên 70 để đào bới những lăng mộ ở Cairo. Ngôi nhà là một mê cung của bụi bặm và những tờ báo cũ mục nát. Dưới tầng hầm tối tăm, tôi tìm thấy nó: một chiếc hũ Alabaster nặng trịch, được niêm phong kỹ lưỡng và bọc trong lớp da thú đã mủn vì thời gian.
Lòng tham trỗi dậy, tôi giấu nó vào túi, mơ về vài trăm đô la tiền cầm đồ để chi trả cho cái hạn thuê nhà đang cận kề. Khi về tới căn hộ tồi tàn của mình, tôi dùng tuốc nơ vít cạy lớp sáp niêm phong. Một mùi hương xộc thẳng vào khứu giác. Nó không phải mùi thịt thối, mà là mùi của hàng nghìn năm không khí bị giam cầm trong chân không, khô khốc và tĩnh lặng đến đáng sợ.
Sự xâm chiếm của bóng tối
Bên trong hũ chẳng có vàng bạc gì, chỉ có thứ đất đen mịn như nhung. Nó bám chặt lấy tay tôi. Dù đã rửa sạch, nhưng tôi thề rằng dòng nước trong bồn rửa đã chuyển sang màu nâu sẫm và không chịu thoát đi. Đó là khởi đầu của hai tuần kinh hoàng.
Mọi sự sống xung quanh tôi bắt đầu lụi tàn. Sữa trong tủ lạnh đóng cục thành những khối xám xịt chỉ sau một đêm. Cây cảnh trên bệ cửa sổ biến thành tro tàn thực sự. Và rồi, Thực Thể ấy xuất hiện.
Lúc đầu, tôi tưởng mắt mình mỏi mệt, nhưng có một bóng đen đặc quánh đứng lù lù bên cạnh tủ quần áo. Nó không có mặt, không có mắt, chỉ như một vết cắt hình người xuyên thủng thực tại. Mỗi đêm, nó lại tiến gần giường tôi thêm vài inch.
Cơ thể tôi đang phản bội chính mình. Da dẻ bong tróc thành từng mảng lớn, khô khốc. Mỗi lần ho, một lớp bụi đen kịt lại bám đầy răng. Ngày hôm qua, vị bác sĩ tại phòng khám cấp cứu đã nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi tột độ; ông ta lẩm bẩm về chứng hoại tử cấp tính và cố gọi xe cứu thương. Nhưng tôi đã chạy. Tôi cảm thấy một lực kéo mãnh liệt, một sự thôi thúc bệnh hoạn buộc tôi phải quay lại bên cái hũ đá ấy.
Hồi kết tan biến
Bây giờ, tôi ngồi trong bóng tối vì bóng đèn liên tục nổ tung. Bóng đen ấy đang đứng ngay sát bàn làm việc. Nó lạnh lẽo, toát ra mùi đồng và thứ không khí chết chóc từ hũ đá Ai Cập. Khi tôi cố đứng dậy để chạy trốn, chân trái của tôi hoàn toàn đổ gục.
Dưới lớp quần jeans, bắp chân tôi đã... trống rỗng. Thịt và cơ đã khô héo, biến thành bụi ngay bên trong lớp da. Đau đớn đến xé lòng. Bóng đen đang cúi xuống trên người tôi. Nó không phát ra âm thanh, nhưng tai tôi lùng bùng như thể có hàng ngàn tiếng thì thầm của hư vô.
Nó đặt bàn tay – hay bất cứ thứ gì nó có – lên vai tôi. Tôi cảm nhận rõ rệt độ ẩm đang bị hút sạch khỏi các cơ quan nội tạng. Tôi muốn hét lên, nhưng chỉ có đất cát phun ra từ cổ họng khô cháy. Xương cốt tôi đang gãy vụn như những cành củi khô dưới sức ép của nó.
Mọi thứ đang tối dần... Tôi khát... Nếu bạn thấy chiếc hũ trắng ấy tại buổi đấu giá... đừng chạm vào thứ đất bên trong. Tôi đang chìm sâu vào nó...
Bí ẩn về chiếc hũ Alabaster là gì?
Đây là một vật phẩm cổ đại từ Ai Cập, được cho là chứa đựng linh hồn hoặc tàn tích của một lời nguyền tiêu hao sự sống (necrosis) đối với bất kỳ ai xâm phạm niêm phong.Tại sao nhân vật chính không thể thoát khỏi căn phòng?
Sự tác động của chiếc hũ tạo ra một "lực kéo" tâm linh và thể xác, khiến nạn nhân hoại tử dần dần và bị cầm tù bởi một thực thể bóng tối (The Shadow).Địa danh Akron có thật không?
Có, Akron là một thành phố ở Ohio, nơi diễn ra bối cảnh dọn dẹp điền trang Miller trong câu chuyện.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - NightmareHororHouse



