Một chuyến đi chơi định mệnh biến thành cơn ác mộng khi trò chơi ngôi nhà ma quái không có trên bản đồ nuốt chửng từng mạng người để đổi lấy tấm séc bạc tỷ.

Tôi viết những dòng này khi đôi tay vẫn còn run rẩy, không phải vì cái lạnh của mùa đông, mà vì hơi thở của bóng tối vẫn đang lởn vởn sau lưng. Đây không chỉ là một câu chuyện, đây là một lời cảnh báo xương máu gửi đến những kẻ khát khao sự phấn khích tột cùng.
Lối vào của sự lừa dối
Ngày hôm đó, Jaya đã hào phóng mua vé cho cả nhóm. Chúng tôi – tôi, Jaya và Nick – đã cười đùa điên cuồng trên những vòng tàu lượn siêu tốc. Nhưng niềm vui ấy đột ngột khựng lại trước một kiến trúc kỳ lạ. Đó là một trò chơi nhà ma với vẻ ngoài rẻ tiền, những con dơi nhựa gắn đèn đỏ nhấp nháy đầy vẻ giả tạo. "Trò này là gì vậy?" Nick chỉ tay vào dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc.
Jaya lướt điện thoại, đôi mày nhíu lại: "Nó không có trên bản đồ ứng dụng của công viên." Có lẽ là một trò chơi mới chưa kịp cập nhật, tôi đã nghĩ thế, thật ngu ngốc làm sao. Chúng tôi bước vào hàng, mặc kệ sự chậm chạp đến sốt ruột. Một cô gái đứng trước thì thầm về một giải thưởng tiền mặt khổng lồ cho kẻ thắng cuộc. Lúc đó, chúng tôi chỉ nghĩ đến những con số 10 đô, 100 đô vui vẻ, mà không biết rằng cái giá phải trả là bằng thịt và máu.
Khi cánh cửa mở ra, một mùi clo nồng nặc xộc thẳng vào mũi, cố gắng che đậy một thứ mùi khác hung hãn và thối rữa hơn. Gã nhân viên gầy gò với nụ cười quỷ quyệt đón chúng tôi: "Mỗi người được chọn một công cụ. Hãy chọn đi, và lên thuyền!". Jaya chọn đoản kiếm, Nick cầm một chiếc liềm, còn tôi vác lên vai một cây gậy nặng trịch. Chúng tôi vẫn cười, vẫn nghĩ đây là một màn nhập vai thú vị.
Bữa tiệc của lũ xác sống và cánh dơi hút máu
Chiếc thuyền trôi vào bóng tối của hang động. Không gian rộng lớn đến khó tin, trần nhà cao hun hút như một hố đen không đáy. Rồi, tiếng thét vang lên. Những âm thanh ấy không phải là tiếng thét hưng phấn của du khách, nó là tiếng rú của sự tuyệt vọng.
Từ dưới làn nước đen kịt, những sinh vật giống xác sống trồi lên, bám chặt lấy mạn thuyền. Một cô gái ngồi phía trước bị lôi tuột xuống nước, biến mất không một dấu vết. Nick tái mét mặt khi thấy một thực thể cố trèo vào thuyền. "NHẢY ĐI!" tôi hét lên. Chúng tôi đâm sầm xuống làn nước thối rữa, vị clo giờ đây bị thay thế bởi mùi xác chết nồng nặc. Trong lúc hỗn loạn, Jaya đã dùng kiếm đâm chết thứ đang kéo chân Nick. Chúng tôi lết được lên bờ, nơi những thân cây styrofoam giờ đây trông như những bộ xương khô héo.
Nhưng ác mộng chỉ mới bắt đầu. Trong khu rừng rậm rạp, những sinh vật người lai dơi đang đắm mình trong những vũng máu đỏ tươi. Mùi sắt lạnh lẽo bao trùm không gian. Một cậu bé thiếu niên đi cùng chúng tôi đột ngột rên rỉ, cơ thể cậu co quắp, da thịt mọc ra những màng mỏng nối liền cánh tay và thân mình. Trước khi cậu ta hoàn toàn biến thành một con quái vật, tôi đã vung rìu. Tiếng xương sọ nứt vỡ là âm thanh ám ảnh nhất mà tôi từng nghe, nhưng đó là sự giải thoát duy nhất.
Khoảnh khắc tử thần chia cắt
Trước mắt chúng tôi là hai con đường: một cánh đồng cỏ cao và một hang động tối tăm. Nick, với chiếc liềm trên tay, tình nguyện mở đường qua cánh đồng cỏ. Cỏ xanh mướt, lay động dù không có gió. Nick vừa chém được vài nhát, một tiếng "phập" khô khốc vang lên. Cơ thể anh bị một thứ gì đó vô hình xé làm đôi ngay trước mắt chúng tôi. Không kịp than khóc, tôi và Jaya lao vào hang động, nơi lũ nhện khổng lồ đang giăng bẫy chờ chực.
Tôi đã đập nát đầu con nhện chúa để mở đường máu. Chúng tôi chạy, chạy cho đến khi đôi chân rã rời và hơi thở cháy bỏng trong lồng ngực. Cuối cùng, biểu tượng EXIT rực đỏ hiện ra. Nhưng ngay tại ngưỡng cửa thiên đường, những con ma sói khổng lồ cao bằng hai tầng nhà xuất hiện. Chúng gầm vang, làm rung chuyển cả mặt đất.
Jaya kiệt sức, cô ấy bị một con quái vật ngoạm chặt lấy chân. "CHẠY ĐI!" cô ấy thét lên trong nước mắt và sự hy sinh cuối cùng. Tôi không nhìn lại. Tôi không dám nhìn lại.
Hồi kết đắt giá
Cánh cửa bật mở, ánh mặt trời chói lòa khiến tôi mù tạm thời. Gã nhân viên ban nãy vẫn đứng đó, nụ cười vẫn nguyên vẹn như chưa từng có cuộc thảm sát nào xảy ra. "Chúc mừng tiểu thư! Cô đã thắng cuộc!". Hắn đưa cho tôi một tờ giấy. Đó là một tấm séc với con số đủ để đời chắt của tôi không bao giờ phải làm việc.
Cảnh sát không tin tôi. Bản đồ công viên không hề ghi nhận sự tồn tại của khu vực đó. Tấm séc là thật, nhưng nguồn gốc của nó là một ẩn số đen tối mà không ngân hàng nào truy vết được. Tôi dùng số tiền đó để trợ cấp cho gia đình Nick và Jaya, như một cách chuộc lỗi cho sự tồn tại hèn nhát của mình.
Hôm nay, em gái tôi vừa mua vé công viên giải trí và nài nỉ tôi đi cùng. Nó không biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi sẽ đi, tôi phải đi, để cầu nguyện rằng lần này, trò chơi đó sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Tại sao trò chơi không xuất hiện trên bản đồ ứng dụng?
Bởi vì nó không phải là một phần của công viên giải trí bình thường. Nó là một vùng không gian dị biệt, chỉ xuất hiện để "săn lùng" những linh hồn tò mò và đổi lại bằng những phần thưởng vật chất không tưởng.
Số phận của những người không thoát ra được sẽ về đâu?
Họ trở thành một phần của trò chơi: hoặc là thức ăn cho lũ ma sói, hoặc biến đổi thành những sinh vật người lai dơi, tiếp tục vòng lặp săn đuổi những kẻ thắng cuộc tiếp theo.
Làm thế nào để nhận diện được trò chơi tử thần này?
Mùi clo nồng nặc che giấu mùi thối rữa, vẻ ngoài trang trí rẻ tiền tương phản với không gian rộng lớn đến phi lý bên trong, và đặc biệt là sự hiện diện của gã nhân viên gầy gò với nụ cười không bao giờ tắt.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



