Một buổi sáng tỉnh dậy, riverishboi nhận ra thế giới đã thay đổi. Thời gian bị đánh cắp, năng lượng lệch lạc và những cái tên quỷ dữ bắt đầu hiện hữu.

Khởi đầu của sự lệch lạc
Tôi tỉnh giấc giữa một sự im lặng đến rợn người. Đáng lẽ ra, bóng tối phải còn đang ngự trị, nhưng ánh sáng ban mai ập vào mắt tôi như một vị khách không mời, thô bạo và lạc lõng. Trong tâm trí hỗn loạn của một kẻ mắc chứng OCD, tôi vẫn nhớ như in ý nghĩ cuối cùng trước khi thiếp đi, nhưng khoảnh khắc mở mắt ra, tôi nhận ra mình vừa trải qua một "bước nhảy thời gian" đầy ám ảnh. Những giờ đồng hồ quý giá đã bị nuốt chửng bởi một thực thể vô hình nào đó.
Ba năm rời xa con đường tâm linh, rời xa những nghi lễ phù thủy của dòng tộc, tôi cứ ngỡ mình đã an toàn. Nhưng không, năng lượng trong căn phòng này đã thay đổi. Nó đặc quánh, méo mó và xa lạ. Tôi nhìn trân trân vào khung cửa sổ như thể đó là một vật thể ngoài hành tinh. Để tự trấn an mình khỏi cơn sang chấn thực tại, tôi run rẩy mở lại cuốn Grimoire cũ kỹ - thứ bảo bối mà tôi đã bỏ mặc bụi phủ suốt bao lâu nay.
Lời triệu hồi vô thức từ bóng tối
Nỗi kinh hoàng bắt đầu thành hình khi tôi xâu chuỗi lại những hành động của mình đêm qua. Thật nực cười và cũng thật đáng sợ, tôi đã đắm chìm trong một trò chơi điện tử về Thất Hình Đại Tội (Seven Deadly Sins). Những cái tên vốn dĩ phải được phong ấn trong những tầng địa ngục sâu thẳm nhất lại được tôi thốt ra một cách nhẹ nhàng: Mammon, Lucifer... Tôi đã ca tụng chúng, đã bình thường hóa sự hiện diện của chúng trong tâm trí.
Tôi đã quên mất bài học xương máu thời trung học về sự ám ảnh với quỷ nhập tràng (Incubus). Tôi đã từng gặp Chúa tể bóng tối khi còn là một thiếu nữ, đã từng vẽ lại gương mặt của hắn bằng tất cả sự khiếp sợ. Vậy mà giờ đây, sự duy lý của tuổi trưởng thành đã khiến tôi lầm tưởng rằng mình có thể giữ khoảng cách với chúng bằng logic. Nhưng quỷ dữ không cần logic, chúng chỉ cần một lời mời gọi.
Giấc mơ về giáo đường và vị giáo chủ quyền năng
Dù trí nhớ về những giấc mơ thường tan biến như sương khói, nhưng đêm qua, tôi thấy mình đứng trong một ngôi đại giáo đường cổ kính. Tôi trong bộ trang phục của một cô gái giúp lễ, đứng cạnh một người bạn thân. Và rồi, một người đàn ông với quyền năng tột bậc - kẻ mà tôi không dám gọi tên - đã đưa cho tôi một thứ lễ vật tội lỗi. Khi tôi bước ra khỏi tháp chuông, vị linh mục đã đóng sầm cánh cửa gỗ nặng nề lại sau lưng tôi, như thể niêm phong một bí mật kinh hoàng.
Mẹ tôi, người phụ nữ mang trong mình nhãn thông của dòng tộc phù thủy lâu đời, cũng thừa nhận rằng bà cảm thấy ngày hôm nay đến quá nhanh. Đó không phải là lời an ủi, đó là một lời xác nhận: Thực tại đã bị xê dịch.
Có lẽ đây là một dấu hiệu. Một lời cảnh báo từ vực thẳm rằng tôi không thể trốn chạy khỏi bản ngã phù thủy của mình. Năng lượng xung quanh tôi vẫn đang rung động, như một tiếng thì thầm của hư vô đang chờ đợi sự đáp lại.
Tại sao nhân vật cảm thấy thời gian bị mất đi?
Nhân vật mô tả một hiện tượng giống như "time skip", tỉnh dậy thấy ánh sáng ban ngày dù cảm giác như vừa mới nhắm mắt. Điều này được cho là do sự dịch chuyển năng lượng mạnh mẽ hoặc sự can thiệp của các thực thể tâm linh sau khi nhân vật vô tình "gọi tên" các quỷ vương.
Mối liên hệ giữa trò chơi điện tử và hiện tượng paranormal là gì?
Dù chỉ là trò chơi về Seven Deadly Sins, việc lặp đi lặp lại tên của các quỷ vương như Mammon hay Lucifer được coi là một dạng thức manifestation (hiện thực hóa) vô thức, phá vỡ sự bảo vệ tâm linh mà nhân vật đã xây dựng suốt nhiều năm.
Người mẹ đóng vai trò gì trong câu chuyện này?
Người mẹ cũng sở hữu "giác quan thứ hai" do truyền thống gia đình phù thủy. Việc bà cũng cảm thấy ngày hôm nay đến quá nhanh là minh chứng khách quan cho thấy đây không phải là ảo giác của riêng nhân vật chính.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - riverishboi
|


