Khám phá hồ sơ kinh hoàng về vụ quỷ ám Enfield năm 1977: 2000 hiện tượng kỳ quái, 30 nhân chứng và giọng nói rợn người từ hư vô của Bill Wilkins.

Vào một đêm tháng Tám năm 1977 tại Bắc London, bóng tối không chỉ phủ xuống những con phố tĩnh lặng mà nó bắt đầu len lỏi, thẩm thấu qua từng khe gạch của một ngôi nhà bình thường tại Enfield. Một người mẹ đơn thân, trong cơn hoảng loạn tột độ, đã cầu cứu những người thực thi pháp luật khi nhận ra rằng: Đồ đạc trong nhà bà đang tự cử động như thể có những bàn tay vô hình đang điều khiển.
Sự hiện diện của kẻ không mời
Khi nữ cảnh sát Carolyn Heeps bước vào căn nhà, cô không ngờ mình sắp trở thành nhân chứng cho một sự kiện thách thức mọi định luật vật lý. Trước đôi mắt sững sờ của cô, một chiếc ghế nặng nề tự trượt đi quãng đường dài 4 feet trên sàn nhà, trong khi không có bất kỳ ai chạm vào nó. Carolyn Heeps sau đó đã ký vào một bản tuyên thệ xác nhận những gì cô chứng kiến — một chữ ký run rẩy trước thế lực siêu nhiên.
Đó chỉ là màn khởi đầu cho một chương hồi đầy ám ảnh kéo dài suốt 18 tháng ròng rã. Các điều tra viên từ Hiệp hội Nghiên cứu Tâm linh (SPR) đã ghi nhận một con số kỷ lục: xấp xỉ 2.000 sự cố kỳ quái. Những vật thể bay vèo qua phòng, đồ nội thất tự lật tung, những ngọn lửa bùng cháy từ hư vô và tiếng gõ rợn người vang lên từ sâu thẳm trong những bức tường vô tri.
Giọng nói từ nấm mồ
Nhưng điều kinh khủng nhất không nằm ở những vật chất di động, mà nằm ở cổ họng của cô bé Janet 11 tuổi. Một giọng nói đàn ông trầm đục, khàn đặc như tiếng sỏi cọ xát vào nhau phát ra từ cơ thể nhỏ bé ấy. Thực thể tự xưng là Bill Wilkins, một linh hồn già nua tuyên bố đã chết trên chiếc ghế bành cũ kỹ tại góc phòng tầng dưới.
"Tôi đã chết vì xuất huyết não... tôi nhắm mắt lại và lịm đi trên chiếc ghế đó," giọng nói ma quái thì thầm qua băng ghi âm. Sự thật sau đó đã khiến tất cả phải sởn gai ốc: Con trai của Bill Wilkins xác nhận cha mình thực sự đã qua đời đúng tại vị trí đó, trên chính chiếc ghế đó, trong ngôi nhà này.
Hơn 30 nhân chứng, bao gồm các nhà báo dày dạn kinh nghiệm, cảnh sát và hàng xóm, đã đứng chôn chân trước những hiện tượng không thể giải thích. Những bức ảnh tư liệu ghi lại cảnh Janet bị treo lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt biến dạng vì nỗi sợ hoặc một thế lực nào đó đang thao túng trọng lực.
Dấu chấm hết và những bí ẩn vùi lấp
Dù Janet sau này thừa nhận họ đã giả mạo khoảng 2% các sự cố do áp lực từ truyền thông, nhưng 98% còn lại vẫn là một ẩn số đen tối. Các điều tra viên khẳng định phần lớn các hiện tượng xảy ra khi lũ trẻ đang bị giám sát chặt chẽ hoặc thậm chí không có mặt trong phòng. Những tiếng thì thầm của hư vô cứ thế vang vọng cho đến khi nhạt nhòa dần vào năm 1979.
Vụ án Enfield không chỉ là nguồn cảm hứng cho siêu phẩm The Conjuring 2, mà nó còn là một lời nhắc nhở lạnh gáy rằng: Có những cánh cửa mà chúng ta không nên mở ra, và có những linh hồn vẫn chưa bao giờ thực sự rời bỏ căn nhà của họ.
Ai là nhân chứng đáng tin cậy nhất trong vụ Enfield?
Nữ cảnh sát Carolyn Heeps là một trong những nhân chứng quan trọng nhất khi bà ký bản tuyên thệ xác nhận việc nhìn thấy chiếc ghế tự di chuyển trước sự chứng kiến của mình.Bill Wilkins là ai và làm sao để xác thực lời nói của ông ta?
Bill Wilkins là người đàn ông đã chết trong ngôi nhà nhiều năm trước. Thông tin về cái chết của ông ta được thực thể ẩn danh cung cấp thông qua Janet và sau đó được con trai ruột của Bill xác nhận chính xác từng chi tiết.Tại sao vụ án này lại gây tranh cãi về tính xác thực?
Sự tranh cãi bắt nguồn từ việc chị em nhà Hodgson thừa nhận đã "diễn" một số cảnh nhỏ để thỏa mãn các phóng viên, nhưng các nhà điều tra chuyên nghiệp khẳng định phần lớn các hiện tượng (khoảng 2.000 vụ) là không thể giả mạo.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Enfield Poltergeist



