Hành trình kinh hoàng vào lòng đất của hai cha con để giải cứu cô bé Chloe khỏi nanh vuốt của thực thể cổ xưa tại vùng đất nguyền rủa Brimstone Neck.

Khởi đầu của cơn ác mộng vĩnh cửu
Tôi xin lỗi vì đã mất vài ngày mới có thể đặt bút viết nốt hồi kết này. Chỉ việc hồi tưởng lại đêm định mệnh đó thôi cũng đủ khiến lồng ngực tôi thắt lại vì sợ hãi. Tôi viết ra những dòng này với một hy vọng mong manh: rằng khi phơi bày chúng lên mặt giấy, những bóng ma ký ức sẽ bớt ám ảnh tâm hồn mình.
Tại ngưỡng cửa của vực thẳm đen ngòm dưới ngôi nhà đang mục nát, cha tôi đã trao cho tôi một nụ cười chóng vánh – một tia sáng can đảm cuối cùng trước khi chúng tôi gieo mình vào bóng tối. Tôi đã muốn nói lời xin lỗi, xin lỗi vì tất cả những đổ vỡ của gia đình, vì sự ra đi của mẹ, và hơn hết, vì tôi đã thất bại trong việc bảo vệ Chloe.
Nhưng tôi chỉ biết lặng lẽ gật đầu. Tôi siết chặt khẩu Ruger Bolt Action của ông khi ông bám vào mép cửa hầm và nhảy xuống. Khi ánh đèn Maglite của tôi quét qua, cả hai chúng tôi đều nín thở.
Bức tường xây bằng xương trắng
Đó không còn là một hầm rượu thông thường. Một mảng tường đá đã biến mất, thay vào đó là một đường hầm nhân tạo đâm sâu vào lòng đất, dốc xuống như thực quản của một con quái thú khổng lồ. Chúng tôi bước đi trong sự im lặng chết chóc, nơi mỗi bước chân đều vang vọng tiếng lạo xạo của đất đá và sự cô độc.
Đột nhiên, tôi vấp ngã. Cố không phát ra tiếng động, tôi đưa tay vịn vào vách tường để thăng bằng nhưng rồi lập tức rụt lại như vừa chạm vào lửa nung. Dưới ánh đèn pin, sự thật hiện ra tàn khốc: Một bộ xương nhỏ bé của một đứa trẻ đang nằm nửa chìm nửa nổi trong lớp đất cứng. Và rồi một bộ nữa, lại một bộ nữa... Những "hồn ma trong tường" này chính là những đứa trẻ mất tích đã bị dẫn dụ vào đây suốt nhiều thập kỷ qua.
Cha siết chặt tay tôi, một lời thúc giục câm lặng: Phải mạnh mẽ lên.
Thực thể với đôi mắt người
Cuối đường hầm, một căn phòng rộng mở ra dưới ánh sáng kỳ quái từ một chiếc đèn lồng cổ xưa. Và kia, Chloe đang ngồi trên một chiếc ghế bập bênh bằng gỗ. Con bé xanh xao, nhợt nhạt như một nhành hoa héo rũ, đôi mắt nhắm nghiền trong cơn hôn mê sâu thẳm.
Nhưng khi tôi vừa chạm vào con bé, một tiếng thét đau đớn vang lên. Cha tôi bị một lực lượng vô hình quật ngã văng vào vách tường. Từ bóng tối, thực thể đó bước ra. Nó – thứ mà người ta gọi là Jersey Devil – vươn mình lên với chiều cao dị hợm, những cánh tay dài ngoằng như vượn, móng vuốt cào sột soạt trên nền đất.
Kinh tởm hơn cả hình hài quái dị của nó chính là đôi mắt. Đó là đôi mắt của con người. Một sự thấu hiểu man rợ xoáy sâu vào tâm trí tôi. Một bản nhạc bệnh hoạn vang lên trong đầu tôi, gợi lại nỗi cô đơn, sự tội lỗi và những ký ức đau thương về mẹ. Tôi hóa đá, để mặc cho bàn tay đầy móng vuốt của nó tiến gần lại khuôn mặt mình...
Hồi kết của ác mộng và sự cứu rỗi
Đoàng! Tiếng súng xé tan ảo ảnh. Cha tôi đã gượng dậy, nổ súng đẩy lùi con quái vật vào bóng tối. "Mang Chloe đi ngay!" – ông gầm lên rồi lao mình theo dấu máu đen của thực thể.
Tôi bế Chloe chạy trốn trong sự tuyệt vọng. Nhưng mỗi bước xa rời căn hầm, hơi thở của con bé lại càng yếu ớt, rồi lịm dần. Chloe đã chết trong vòng tay tôi ngay giữa đường hầm lạnh lẽo. Tôi điên cuồng hô hấp nhân tạo, gào khóc trong sự bất lực của một người anh trai vô dụng.
Ở phía bên kia, trong hang ổ của thực thể, cha tôi cũng đang đối mặt với ảo ảnh về mẹ tôi – xinh đẹp và đầy hứa hẹn về một gia đình đoàn tụ vĩnh cửu. Nhưng ông đã nhận ra sự lừa dối. Với con dao săn của ông nội, ông đã đâm thẳng vào trái tim của "mẹ", xé nát ảo ảnh và làm bùng lên ngọn lửa từ chiếc đèn lồng, thiêu rụi con quái vật trong tiếng rú thảm khốc.
Ngay khoảnh khắc con quái vật trút hơi thở cuối cùng, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Những bóng đen của những đứa trẻ bị cầm tù trong vách tường hiện ra, chúng vây quanh Chloe như một quầng sáng tối tăm. Chloe hít một hơi thật sâu và mở mắt. Linh hồn của những kẻ bị mất tích đã trao trả lại sự sống cho em tôi.
Chúng tôi đã thoát ra khỏi khu rừng Brimstone Neck đó. Cha tôi sống sót sau những vết thương chí mạng. Giờ đây, chúng tôi đang chuẩn bị chuyển đến Philly, rời xa những cánh rừng thông chết chóc. Chúng tôi cố gắng sống một cuộc đời bình thường, dù biết rằng những vết sẹo trong tâm hồn sẽ chẳng bao giờ lành lại.
Tôi vẫn tự hỏi: Liệu những con quái vật đó có thực sự là sinh vật cổ xưa, hay chúng chính là hiện thân cho những phần tà ác nhất, cô độc nhất của con người bị uốn cong thành những hình hài dị hợm? Tôi hy vọng bạn sẽ không bao giờ phải tìm ra câu trả lời.
Tại sao Chloe lại sống lại sau khi đã tắt thở?
Khi con quái vật bị tiêu diệt, linh hồn của những đứa trẻ bị giam giữ trong các bức tường hầm (những bóng đen) đã thoát ra và dường như đã hợp lực để đưa linh hồn Chloe trở lại thể xác, giải phóng em khỏi sự ràng buộc của thực thể.
Thực thể Jersey Devil trong câu chuyện này là gì?
Nó không chỉ là một quái vật huyền thoại, mà được mô tả như một sinh vật có đôi mắt người, có khả năng thao túng tâm trí bằng âm nhạc và ảo giác, sống dựa trên sự cô đơn và nỗi đau của các nạn nhân.
Gia đình Leeds có vai trò gì?
Gia đình Leeds và con cháu của họ được cho là những người đã bảo vệ và che giấu sự tồn tại của thực thể này tại vùng đất "Brimstone Neck" qua nhiều thế hệ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


