Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại ngôi nhà số Mercer Street qua những cuộn băng cũ của Harold Vess. Một thực thể bóng tối đang học cách hít thở...

Cánh Cửa Khép Hờ Trên Phố Mercer
Tôi chuyển đến ngôi nhà cổ mang phong cách Victoria trên phố Mercer Street vào một ngày tháng Mười rực lửa, ngay trước khi những cơn gió buốt giá đầu mùa kịp tràn về. Ở cái thị trấn nhỏ bé này, địa chỉ đó giống như một lời nguyền thầm lặng. Khi tôi nhắc đến số nhà, nụ cười của những người hàng xóm bỗng khựng lại, đôi mắt họ dại đi như thể vừa chạm phải một miền ký ức xa xăm, đầy rẫy những điều không nên được nhắc tới. Họ gọi đó là sự mê tín của dân địa phương. Tôi, trong sự kiêu hãnh của kẻ mới đến, gọi đó là những câu chuyện thêu dệt để làm quà cho bóng đêm.
Tuần đầu tiên trôi qua trong sự tĩnh lặng đến gai người. Ngôi nhà cũ kỹ ấy đôi khi rùng mình, phát ra những tiếng cọt kẹt như thể nó đang thở, một nhịp thở nặng nề của những khúc xương già nua trong tiết trời lạnh lẽo. Nhưng rồi, sự tò mò đã dẫn lối tôi đến với địa ngục của những âm thanh.
Di vật của kẻ mất tích
Trong lúc cạy một đoạn sàn gỗ bị vênh ở phòng ngủ thứ hai, chiếc xà beng của tôi va phải một khoảng không rỗng tuếch bên dưới lớp sàn phụ. Một chiếc hộp gỗ hiện ra, bị niêm phong bởi một chiếc lẫy đã rỉ sét hoàn toàn. Bên trong là bảy cuộn băng cassette, mỗi cuộn đều được dán nhãn bằng nét chữ run rẩy, co quắp. Chỉ có những mốc thời gian. Cuộn sớm nhất từ năm 1987. Cuộn cuối cùng ghi dấu năm 2003 – đúng vào năm người chủ cũ, một người đàn ông tên là Harold Vess, đã tan biến vào hư không không để lại dấu vết.
Tôi tìm thấy một chiếc máy phát nhạc cũ trong đống đồ chưa kịp dỡ. Tiếng rè rè của băng chạy vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng.
Cuộn băng đầu tiên chủ yếu là tiếng nhiễu trắng. Nhưng ẩn sâu dưới làn sóng âm thanh hỗn loạn đó, là giọng một người đàn ông đang tự lẩm bẩm. Ông ta đếm. Những con số nối đuôi nhau vô tận, lặp đi lặp lại theo một nhịp điệu rợn người, giống như nhịp hô hấp của một sinh vật đang cận kề cái chết. Đến phút thứ 40, tiếng đếm đột ngột dừng lại. Một khoảng lặng kéo dài khiến tim tôi như ngừng đập. Rồi, giọng của Harold vang lên, rõ mồn một như đang đứng ngay sau lưng tôi:
"Nó đang đến gần cửa hơn mỗi đêm. Tôi dời cánh cửa, nó lại tìm thấy cánh cửa."
Thực thể học cách hồi sinh
Đêm đó, giấc ngủ của tôi bị xé nát bởi nỗi sợ hãi vô hình. Tôi nhìn chằm chằm vào ba cánh cửa trong phòng ngủ: cửa tủ quần áo, cửa hành lang, cửa phòng tắm. Câu nói của Harold cứ xoáy sâu vào tâm trí: "Tôi dời cánh cửa, nó lại tìm thấy cánh cửa."
Những ngày sau, tôi nghe tiếp cuộn băng thứ hai và thứ ba. Đến cuộn thứ ba, Harold không còn ở trong phòng ngủ nữa. Ông ta ghi âm từ nhà bếp – tôi nhận ra tiếng rít đặc trưng của bản lề tủ bát mà đến nay vẫn chưa được sửa. Ông ta thì thầm, một tiếng thì thầm của sự tuyệt vọng. Ông nói rằng nếu ông nói nhỏ, "thứ đó" sẽ mất nhiều thời gian hơn để định vị được vị trí của ông trong bóng tối.
Nhưng cuộn băng thứ tư mới là thứ khiến máu trong người tôi đông cứng. Suốt 52 phút, Harold hoàn toàn im lặng. Thay vào đó là một âm thanh không thể giải thích nổi – tiếng của một thứ gì đó đang học cách hít thở. Nó thực hành, nó bắt chước, nhưng nhịp điệu lại sai lệch một cách kinh tởm, khiến dạ dày tôi quặn thắt lại vì buồn nôn.
Ba cuộn băng còn lại (số 5, 6 và 7) vẫn nằm im lìm trên bệ bếp. Tôi không đủ can đảm để chạm vào chúng. Tôi biết mình nên vứt chúng đi, nhưng một thế lực nào đó vẫn giữ chân tôi lại trong ngôi nhà quỷ ám này.
Hồi kết: Kẻ quan sát trong bóng tối
Cách đây ba đêm, tôi choàng tỉnh lúc 3 giờ sáng mà không rõ lý do. Phòng ngủ tối đen như mực. Cả ba cánh cửa đều đóng kín, đúng như lúc tôi đi ngủ.
Nhưng có một chi tiết khiến tôi lạnh sống lưng: Cánh cửa tủ quần áo của tôi vốn bị hỏng lẫy. Nó không bao giờ tự đóng kín được. Tôi đã định sửa nó từ lâu nhưng chưa làm.
Vậy mà, đêm đó, nó đã đóng chặt từ bên trong.
Tôi đã không dám ngủ kể từ giây phút ấy. Hiện tại, tôi đang ngồi trong xe hơi ở lối vào, bật mọi bóng đèn trong nhà lên mức sáng nhất. Tôi không biết Harold Vess đã ghi lại được những gì ở ba cuộn băng cuối cùng. Tôi không biết cái gì đã tìm thấy ông ta.
Nhưng tôi có cảm giác... nó đã nhận ra ngôi nhà này vừa có một vị khách mới.
Harold Vess là ai và tại sao ông ta biến mất?
Harold Vess là chủ nhân cũ của ngôi nhà trên phố Mercer, người đã mất tích bí ẩn vào năm 2003 sau khi để lại những bản ghi âm đầy ám ảnh về một thực thể vô hình trong các bức tường.Tại sao những cuộn băng cassette lại đáng sợ đến vậy?
Chúng không chỉ ghi lại giọng nói của Harold mà còn ghi lại quá trình "thứ đó" học cách bắt chước tiếng thở của con người và cách nó săn đuổi mục tiêu qua các cánh cửa.Điều gì đã xảy ra vào đêm cuối cùng của người kể chuyện?
Cánh cửa tủ quần áo vốn bị hỏng lẫy và không bao giờ tự đóng được bỗng dưng đóng kín vào lúc 3 giờ sáng, ám chỉ rằng thực thể trong những cuộn băng vẫn còn ở đó và đang quan sát.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Mercer Street - r/nosleep
|


