Một kẻ cô độc đã thực hiện một giao kèo tử thần với con ong bắp cày trong phòng kín. Sự tử tế mù quáng đã dẫn đến một kết cục kinh hoàng ngay trong sọ người.

Sự Hiện Diện Từ Cổng Địa Ngục
Tôi luôn tin rằng côn trùng có một mối thù truyền kiếp với mình. Giữa thế giới của những sinh vật nhiều chân và lớp vỏ kitin lạnh lẽo, tôi là một kẻ ngoại đạo cố gắng tìm kiếm sự hòa hoãn. Tôi thường dành hàng giờ để trò chuyện với những con nhện độc trên rèm tắm, hay nhẹ nhàng đưa những vị khách không mời ra cửa sổ. Nhưng Ong bắp cày thì khác. Chúng là những chiến đấu quân của địa ngục, mang theo nọc độc và sự hung tàn không thể lý giải.
Mọi chuyện bắt đầu vào cái ngày định mệnh ấy, trong căn phòng ngủ nhỏ hẹp không một kẽ hở, không một ô cửa mở. Nó hiện ra như thể vừa bước ra từ một lỗ hổng không gian dẫn thẳng đến vùng tối. Tiếng vo ve... ôi, cái âm thanh chết tiệt đó! Nó không chỉ là tiếng cánh đập, mà là tiếng mài dao của một gã đao phủ tí hon đang lượn lờ sát trần nhà.
Tôi đã ngồi đó, tê liệt vì sợ hãi, dõi theo con "tiên hắc ám" ấy khi nó đáp xuống bậu cửa sổ. Trong khoảnh khắc ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua lớp kính, tôi chợt thấy nó đẹp một cách rợn người — một vẻ đẹp được dệt bằng máu và sự chết chóc. Và rồi, trong cơn mê muội của kẻ thiếu ngủ, tôi bắt đầu thì thầm với nó. Tôi kể cho nó nghe về những áp lực công việc, về sự cô độc bủa vây, về những nỗi đau không tên.
Giao Kèo Của Kẻ Cô Độc
Tôi đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình: Lòng trắc ẩn dành cho quỷ dữ.
Nghĩ rằng nó cũng cô đơn như mình, tôi đã dâng tặng nó một chén nước nhỏ và vài hạt thức ăn cho mèo. Một sự hòa giải nực cười. Tôi chìm vào giấc ngủ trong khi tiếng vo ve vẫn vang vọng bên tai như một lời ru từ hố thẳm. Trong giấc mơ chập chờn, tôi cảm thấy một sự nhột nhạt lạ kỳ bên trong ống tai, một cảm giác mơn trớn ghê tởm len lỏi vào sâu trong đại não.
Khi tôi tỉnh dậy, con ong đã biến mất. Căn phòng trống rỗng, để lại trong tôi một nỗi hụt hẫng kỳ lạ. Tôi tưởng mình đã có một người bạn. Nhưng tôi đã lầm.
Sự Ký Sinh Kinh Hoàng
Hôm nay, cơn đau đầu bắt đầu xé nát tâm trí tôi. Nó không phải là cơn đau thông thường, mà là cảm giác của những viên bi nhỏ đang lăn lộn bên trong sọ mỗi khi tôi cử động. Tiếng vo ve không hề mất đi, nó chỉ chuyển địa điểm — từ không gian bên ngoài vào thẳng bên trong màng nhĩ của tôi.
Áp lực đang tăng dần lên. Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang cào xé, đang cố gắng thoát ra khỏi tai nhưng bị chặn lại bởi lớp tai nghe. Và bây giờ... lạy Chúa... áp lực ấy đã di chuyển đến phía sau nhãn cầu. Nó căng phồng, nhức nhối như thể con mắt tôi sắp nổ tung ra ngoài để nhường chỗ cho một thứ gì đó đang thành hình bên trong.
Tôi đã cho nó ăn, và giờ đây, có lẽ chính não bộ của tôi là bữa tiệc tiếp theo của nó.
Tại sao nhân vật lại cảm thấy áp lực sau nhãn cầu?
Đó là dấu hiệu của sự ký sinh thực thể. Con ong hoặc trứng của nó đã di chuyển sâu vào khoang sọ, gây ra sự chèn ép thần kinh và mô mềm khi chúng phát triển hoặc di chuyển.Con ong bắp cày vào phòng bằng cách nào khi cửa đóng kín?
Nhân vật nghi ngờ về một "cổng địa ngục", nhưng trong trinh thám, điều này thường ám chỉ các khe hở thông gió hoặc hệ thống điều hòa mà con người thường bỏ sót.Liệu nhân vật có sống sót sau sự kiện này?
Kết thúc mở gợi ý một viễn cảnh tồi tệ: sự bùng phát của côn trùng từ bên trong cơ thể vật chủ, một cái chết đầy đau đớn và ám ảnh.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



