Một cựu nhân viên bảo vệ đối mặt với nỗi kinh hoàng tại Philadelphia khi phát hiện bí mật rợn người đằng sau người đàn bà không chân dưới gầm cầu.

Philadelphia đón tôi bằng cái không khí đặc quánh mùi bê tông ẩm và sự suy tàn của những khu phố cũ. Tôi, một gã đàn ông cao 1m88, từng kinh qua đủ loại va chạm khi làm bảo vệ, vốn không dễ bị hù dọa bởi những góc tối của đô thị. Nhưng có những thứ bí ẩn vùi lấp dưới lớp vỏ bọc nghèo nàn của thành phố này mà tôi chưa bao giờ lường trước được.
Sự Hiện Diện Của Những Tàn Tích
Mỗi buổi sáng, hành trình đến công sở buộc tôi phải băng qua gầm của một cây cầu cũ kỹ. Đó là nơi tôi gặp cô ta. Giữa những cột bê tông xám xịt, trên một tấm bìa các-tông rách nát, cô ngồi đó. Đầu cúi thấp, chiếc mũ trùm đầu che khuất khuôn mặt, bên cạnh là tấm biển nguệch ngoạc: "Làm ơn hãy cho tôi ít tiền lẻ để mua thức ăn."
Nhưng khi tôi bước lại gần, hơi thở tôi chợt nghẹn lại. Cô ấy không có chân.
Đó không phải là một sự che đậy khéo léo. Những mỏm thịt cụt ngủn dừng lại ngay phía trên đầu gối. Cô ấy trông còn quá trẻ, có lẽ chỉ ngoài đôi mươi với mái tóc vàng rối bù, bết bát. Cái nhìn ấy cứ bám lấy tâm trí tôi — một tàn tích của thanh xuân bị vứt bỏ giữa nơi xú uế này.
Lời Cảnh Báo Trong Mảnh Giấy Nhàu Nát
Sau vài lần cho tiền, vào một buổi sáng định mệnh, cô ấy đã làm một việc thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi. Thay vì chỉ cúi đầu, cô nhìn thẳng vào mắt tôi — một đôi mắt ám ảnh, tràn ngập sự tuyệt vọng đến tột cùng. Khi tay tôi thả những tờ tiền vào chiếc cốc, cô ấy đã nhanh tay dúi vào lòng bàn tay tôi một mẩu giấy xám xịt, nhàu nát.
Trong giờ nghỉ trưa, tôi run rẩy mở mảnh giấy ra. Những nét bút chì nghuệch ngoạc không phải tiếng Anh. Tôi dùng ứng dụng dịch thuật, và khi ngôn ngữ Nga hiện ra, máu trong người tôi như đóng băng lại:
"Đừng cho tôi tiền nữa. Hắn đang quan sát từ phía bên kia. Hắn thấy anh để ví ở đâu. Hắn sẽ đợi khi anh đi một mình. Hắn bắt tôi làm việc này."
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tôi không về đường cũ. Tôi gọi cảnh sát, nhưng giọng nói đầu dây bên kia dửng dưng như thể đây chỉ là một câu chuyện nhảm nhí của kẻ phê thuốc. Không sự quan tâm, không một câu hỏi truy cứu. Tôi nhận ra, ở nơi này, mạng sống chỉ là những con số rẻ mạt.
Phát Súng Trong Màn Sương
Hai ngày sau, tôi quay lại gầm cầu khi trời còn chưa sáng hẳn, mang theo một chiếc ví giả và khẩu súng lục giắt lưng. Cô ấy đã biến mất. Chỗ ngồi trống không, chỉ còn lại sự thinh lặng đáng sợ của những khối bê tông. Rồi, tôi nghe thấy tiếng thì thầm của hư vô phát ra từ phía bờ sông.
Dưới ánh đèn pin yếu ớt, tôi thấy một bóng đen đang dập dềnh theo dòng nước. Là cô ấy. Bị trói chặt, đang vùng vẫy trong hơi thở cuối cùng. Khi tôi lao xuống nước, kéo cơ thể lạnh ngắt của cô lên bờ, cô ấy bất chợt mở mắt, dùng chút sức tàn grab lấy áo tôi và nhìn về phía sau lưng tôi.
Footsteps. Tiếng bước chân khô khốc trên nền đất ẩm.
Tôi xoay người và bóp cò không một chút do dự. Tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian. Một gã cao lớn, vận đồ đen toàn tập với chiếc mặt nạ kín mít ngã gục. Hắn cầm súng trong tay — gã quản lý ẩn mình, kẻ đã dùng người phụ nữ tội nghiệp này làm mồi nhử để săn lùng những con mồi như tôi.
Cơn thịnh nộ bùng phát, tôi tiến lại gần và nã thêm những phát súng vào cái xác đang co giật. Tôi đã bắn cho đến khi sự tự vệ biến thành một cuộc hành quyết đầy phẫn uất. Cơn kinh hoàng này phải kết thúc tại đây.
Hồi Kết Mở
Các nhân viên cứu hộ đã đến, nhưng hơi ấm đã rời bỏ cô ấy từ lâu. Cô chết trước khi kịp nhìn thấy kẻ hành hạ mình biến thành một cái xác không hồn. Tôi vẫn thường quay lại con đường đó, không phải vì công việc, mà vì cảm giác như có đôi mắt nào đó vẫn đang dõi theo mình từ trong bóng tối của những cột trụ.
Người ta vẫn đi qua gầm cầu ấy, hờ hững như chưa từng có máu đổ xuống. Nhưng đôi khi, có vài người sẽ dừng lại một chút, tò mò nhìn những đóa hoa tươi tôi đặt tại nơi người đàn bà không chân từng ngồi. Họ sẽ không bao giờ biết được bí mật mà dòng sông đã mang đi.
Tại sao người đàn bà không chân lại giúp nhân vật chính?
Có lẽ trong tận cùng của sự tuyệt vọng, phần nhân tính còn sót lại đã thúc giục cô cảnh báo người duy nhất thể hiện lòng trắc ẩn với mình, dù cái giá phải trả là mạng sống.Kẻ đeo mặt nạ thực sự là ai?
Hắn là một kẻ săn người đô thị, sử dụng những người vô gia cư yếu thế làm mồi nhử để cướp bóc và sát hại những nạn nhân mất cảnh giác.Liệu còn những nạn nhân khác dưới gầm cầu không?
Sự dửng dưng của cảnh sát và cảm giác bị theo dõi của nhân vật chính ở đoạn kết ám chỉ rằng đây có thể là một mạng lưới tội ác rộng lớn hơn đang lẩn khuất trong bóng tối Philadelphia.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



