Một người đàn ông đối mặt với sự thật kinh hoàng khi những hình ảnh phản chiếu bắt đầu chậm nhịp, dẫn đến cái chết hoặc sự biến mất của người anh yêu.

Có những bí mật không nên được khơi gợi, và có những ngôi nhà vốn dĩ không thuộc về người sống. Câu chuyện của tôi bắt đầu từ hai năm trước, khi tôi và vợ mình bước chân vào làm việc cho gia đình ngài Thị trưởng. Một công việc tưởng chừng như mơ ước, nhưng lại dẫn lối vào một cơn ác mộng không có hồi kết.
Dinh thự trên đỉnh đồi cô độc
Ngôi nhà của ngài Thị trưởng to lớn hơn mức cần thiết, nằm tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài trên một đỉnh đồi. Từ phòng ngủ, ông ta có thể quan sát tất cả, như một vị chúa tể đang canh giữ lãnh địa của mình. Vợ tôi chăm sóc những đứa trẻ, còn tôi – một "nhân viên an ninh kiêm bảo trì" theo lời ông ta gọi – thực chất chỉ là kẻ dọn dẹp và sửa chữa những thứ hư hỏng.
Mọi thứ vẫn bình yên cho đến hai tuần trước. Ngài Thị trưởng và vợ rời thành phố, yêu cầu chúng tôi ở lại qua đêm để trông chừng lũ trẻ. Ông ta đưa ra một điều kiện kỳ lạ: Tôi phải thức trắng gần như cả đêm. Lúc đó, tôi đã không đặt câu hỏi. Giá như tôi đủ tỉnh táo để nhận ra đó là một lời cảnh báo từ địa ngục.
Sự hiện diện của kẻ không mặt
Đêm thứ tư, ngôi nhà bắt đầu "sống". Nó không còn là những bức tường vô tri, mà trở thành một thực thể đang thở. Tôi nghe thấy tiếng động trên tầng hai. Nghĩ rằng lũ trẻ đang nghịch ngợm, tôi lần theo âm thanh đến phòng tắm. Cánh cửa tự mở, ánh sáng bật lên.
Trong gương, một bóng đen chuyển động. Nó không phải là tôi, cũng không thuộc về bất kỳ vật thể nào trong phòng. Khi tôi chạm miếng bọt biển ướt lên bề mặt gương, đèn vụt tắt. Cái bóng biến mất ngay khi ánh sáng quay trở lại.
Khi phản chiếu chậm nhịp
Đêm thứ năm, sự kinh hoàng thực sự bắt đầu. Tôi đứng trong phòng tắm một giờ đồng hồ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt mình trong gương. Đột nhiên, tiếng đổ vỡ vang lên từ tầng dưới. Những chiếc bình hoa lần lượt rơi xuống theo cùng một hướng, như thể bị một lực lượng vô hình gạt đi.
Tôi bước vào phòng ngủ của vợ. Trong cửa sổ phản chiếu cái giường, có một thực thể đang đứng trước mặt cô ấy. Nó không có tóc, không quần áo, mang hình hài con người nhưng lại méo mó đến rợn người. Khi tôi bật đèn và hét lên, nó tan biến vào hư không. Lũ trẻ gào khóc trên tầng: "Chúng cháu đã thấy nó! Chúng cháu thấy nó rồi!"
Nhưng điều đáng sợ nhất là vào đêm thứ sáu. Tôi bắt đầu kiểm tra mọi hình ảnh phản chiếu: cửa sổ, khung tranh, cửa lò nướng. Mọi thứ ban đầu có vẻ khớp, nhưng rồi một chiếc ghế trong gương hơi lệch đi so với thực tế. Tôi đưa tay lên. Trong gương, cánh tay của tôi đã nâng lên được một nửa, trong khi ngoài đời tôi vẫn chưa hề cử động.
Thực thể đó cần thời gian. Nó chỉ di chuyển khi không bị quan sát trực diện. Hình ảnh phản chiếu không thể ngăn chặn nó, chỉ có thể làm nó chậm lại.
Sự hy sinh vào hư vô
Đêm thứ bảy, bầu không khí nặng nề như thể ngôi nhà đang bị bóp nghẹt. Vợ tôi đứng giữa hành lang, ánh mắt kiên định một cách đáng sợ. Cô ấy nói: "Nó không muốn trở thành một thứ gì đó. Và em không muốn nó có thêm lựa chọn nào nữa."
Trước khi tôi kịp ngăn cản, cô ấy lao thẳng vào cái bóng đen đang dần ổn định hình hài. Một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người, như thể ngôi nhà đang nín thở. Rồi thực thể đó khớp vào vị trí, và cả hai biến mất. Không tiếng động, không ánh sáng. Vợ tôi đã đi vào cõi hư vô của những tấm gương.
Lời hồi đáp lạnh lùng
Tôi gọi cho ngài Thị trưởng và kể hết sự thật. Sau một hồi im lặng dài đến đáng sợ, ông ta chỉ nói: "Anh lẽ ra nên gọi cho tôi... Tôi đã hỏi anh xem anh có thấy gì không mà..." rồi cúp máy.
Giờ đây, mỗi đêm, tôi đứng trước gương phòng tắm hàng giờ liền. Tôi đợi. Tôi hy vọng. Đôi khi, tôi thấy một hình bóng đứng sau lưng mình, không nhúc nhích, không thay đổi. Và tôi tin rằng, nếu tôi không rời mắt, nếu tôi cứ tiếp tục canh giữ... một ngày nào đó, hình ảnh phản chiếu của tôi sẽ trở thành chúng ta, người yêu dấu của tôi ạ.
Khám phá bí ẩn dinh thự
Tại sao ngài Thị trưởng yêu cầu ToastWithWifi phải thức trắng đêm?
Có khả năng ngài Thị trưởng đã biết về sự tồn tại của thực thể trong gương. Việc yêu cầu có người thức đêm và quan sát là một cách để "kiềm chế" thực thể này thông qua sự quan sát trực tiếp, ngăn nó ổn định hình hài.
Thực thể trong gương là gì?
Đây là một dạng "sinh vật phản chiếu" (Reflection Entity). Nó không thể tồn tại hoàn chỉnh ở thế giới thực nếu bị quan sát, nhưng nó sẽ tận dụng những khoảnh khắc con người lơ là để chiếm hữu không gian và hình hài.
Người vợ đã thực sự đi đâu?
Bằng cách lao vào thực thể khi nó đang "ổn định", người vợ có thể đã bị cuốn vào chiều không gian bên trong gương hoặc bị thực thể đó sử dụng làm vật chứa để biến mất hoàn toàn khỏi thế giới thực.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - ToastWithWifi



