Khám phá hồi ức kinh hoàng của Jasper Woodings tại nhà xác, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như một hơi thở lạnh lẽo đêm đông.

Bóng tối không bao giờ thực sự tĩnh lặng
Trong thế giới của tôi, cái chết là một công việc hành chính. Tôi là Jasper Woodings, 22 tuổi, một sinh viên y khoa đang cố gắng mài giũa tương lai mình giữa những bức tường nồng nặc mùi formaldehyde. Nhưng có những đêm, nhà xác không chỉ là nơi để lưu trữ những mảnh đời đã tắt; nó trở thành một sân khấu cho những điều không thể giải thích.
Mọi chuyện bắt đầu vào một ca đêm tuần trước. Khi tôi vừa quẹt thẻ điểm danh, một luồng gió ấm áp lạ thường lướt qua da thịt. Điều đó thật phi lý. Nhà xác luôn được giữ ở nhiệt độ đóng băng để bảo quản những "vị khách" im lìm. Tôi rùng mình, lần theo hơi ấm đó và phát hiện một cửa sổ đang mở toang. Ai đã mở nó? Tôi là người duy nhất được giao ca hôm nay. "Chắc là lão lao công thôi," tôi tự trấn an mình, dù trái tim bắt đầu đập một nhịp điệu hỗn loạn.
Vũ điệu của sự co cứng
Tôi quay lại với công việc của mình: chỉnh trang cho một thanh niên vừa lìa đời vì những vết đạn. Nhiệm vụ của tôi là làm sạch, ướp xác và trả lại cho anh ta một chút nhân hình trước buổi tang lễ. Khi đang nghỉ tay bên ly cà phê đắng ngắt, một tiếng "RẦM" khô khốc vang lên từ phía phòng chứa xác.
Tôi bước vào, đôi chân run rẩy trên sàn bê tông. Tôi tự nhủ đó chỉ là phản ứng cơ bắp của tử thi trước cái lạnh. Nhưng khi kéo cánh cửa tủ sắt ra, tôi đã phải lùi lại vì kinh hãi. Đó là một cô gái trẻ, nạn nhân của chứng Rigor Mortis (co cứng tử thi) trầm trọng. Cơ bắp cô ấy gồng lên, đôi mắt trợn ngược và khuôn mặt vặn vẹo thành một biểu cảm kinh hoàng tột độ. Cô ấy không nằm yên; cô ấy như đang cố gắng phá tan lồng ngực mình để thét lên.
Tôi phải dùng hết sức bình sinh để ấn những khối cơ cứng ngắc đó nằm phẳng xuống. Khi quay lại nhìn bóng mình phản chiếu qua mặt ly cà phê, tôi chợt thấy mình chẳng khác gì họ: làn da tái nhợt, đôi mắt thâm quầng như hai hố than, và mái tóc vàng bẩn thỉu khiến tôi trông như một phiên bản lỗi của Kurt Cobain. Tôi vội vã tập vài động tác thể dục, cố giữ cho cơ bắp mình không bị "hóa đá" như những kẻ nằm kia.
Khi cái chết không còn nằm yên
Cơn ác mộng thực sự bắt đầu khi tôi quay lại bàn làm việc. Cái xác đã biến mất.
Căn phòng trống rỗng. Chỉ còn lại mùi của sự thối rữa và tiếng tim tôi đập thình thịch. Bỗng nhiên, từ hành lang tối tăm, tiếng bàn chân trần nện xuống sàn bê tông vang lên — bạch, bạch, bạch. Có thứ gì đó đang chạy.
"Ai đó?" Tôi gầm lên, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Đáp lại tôi là một tiếng nhỏ giọt đều đặn và rồi... tiếng lao vút của một kẻ chạy bộ không mang giày. Khi tôi bước ra khỏi phòng, võng mạc tôi ghi lại một hình ảnh mà lẽ ra không bao giờ nên tồn tại.
Đó là cái xác thanh niên lúc nãy. Hắn đứng ở cuối hành lang, hoàn toàn khỏa thân, từ hốc mắt máu đang rỉ ra từng dòng đỏ thẫm. Hắn không nói, không thở, hắn chỉ lao thẳng về phía tôi với một tốc độ điên cuồng. Mùi hôi thối của sự phân hủy sộc thẳng vào mũi tôi.
Trong cơn hoảng loạn, tôi tung một cú đấm ngàn cân vào mặt hắn. Hắn ngã xuống, nhưng ngay lập tức chộp lấy cổ chân tôi. Tôi ngã nhào xuống sàn bê tông lạnh lẽo. Tôi vơ lấy dụng cụ ướp xác trên thắt lưng, đâm cuồng loạn vào cái thực thể đang bò trườn như một con rết khổng lồ kia.
Hắn không đau đớn. Da thịt hắn chảy sệ như một chiếc khăn ướt quấn trên cành cây khô. Chất lỏng ướp xác rỉ ra từ những vết thương mới, hòa lẫn với máu đen. Cuối cùng, bằng một cú đá vào hàm, tôi đã khiến hắn khựng lại đủ lâu để tôi tháo chạy khỏi cái địa ngục đó.
Ba tháng làm việc tại đây đã dạy tôi một bài học xương máu: Luôn có lý do để chúng tôi khóa chặt những chiếc tủ chứa xác bằng những ổ khóa kiên cố nhất. Đôi khi, người chết không hoàn toàn thuộc về cõi chết.
Tại sao lại có hiện tượng co cứng tử thi (Rigor Mortis) lạ thường như vậy?
Rigor Mortis thường xảy ra vài giờ sau cái chết do sự thay đổi hóa học trong cơ bắp. Tuy nhiên, trong hồ sơ của Jasper, những chuyển động này dường như vượt xa phản ứng sinh học thông thường, gợi ý về một sự hiện diện siêu nhiên hoặc sự sống sót kỳ lạ của ý thức.Jasper Woodings là ai?
Jasper Woodings là một sinh viên y khoa 22 tuổi, làm công việc mortician (nhân viên nhà xác) để trang trải học phí. Anh có vẻ ngoài tiều tụy với mái tóc vàng bẩn và quầng thâm mắt sâu, phản ánh áp lực từ công việc tiếp xúc với người chết.Tại sao các thùng chứa xác lại phải có khóa?
Theo lời kể của Jasper, những sự kiện kỳ quái xảy ra trong suốt 3 tháng làm việc cho thấy các thi thể có xu hướng "di chuyển" hoặc "tỉnh dậy". Khóa không phải để ngăn người ngoài vào, mà để giữ những gì bên trong không thể thoát ra ngoài.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - Tales from the Mortuary: Rigor Mortis



