Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại căn hộ 4B, nơi tiếng "rì rầm" kỳ quái che giấu một sự thật thối rữa suốt 4 tuần qua.

Đã ba tuần, hay có lẽ là bốn tuần rồi, tôi không còn thấy ánh mặt trời. Thế giới bên ngoài kia đã trở thành một khái niệm xa xỉ. Qua những lớp rèm nhung dày đặc mà tôi đã tự tay đóng đinh vào khung cửa, thứ ánh sáng duy nhất lọt vào là một màu tím bầm dập, nhợt nhạt như một vết thương không bao giờ lành. Nó không báo hiệu bình minh, cũng chẳng màng tới hoàng hôn. Nó chỉ là sự hiện diện của hư vô.
Tôi vẫn ổn. Thật đấy. Tôi có hệ thống của riêng mình. Tôi vốn là một kẻ cầu toàn, một người tôn thờ sự hoàn hảo, đó là lý do tôi không bước chân ra ngoài. Thế giới ngoài kia quá ồn ào, quá góc cạnh. Còn ở đây, trong căn hộ 4B này, mọi thứ đều mềm mại. Tôi đã dành rất nhiều thời gian để đảm bảo rằng "Tiếng Rì Rầm" (The Hum) luôn ở mức ổn định.
Giai điệu của sự mục rữa
Bạn biết thứ âm thanh phát ra từ tủ lạnh hay trạm biến áp ngoài đường chứ? Hầu hết mọi người đều phớt lờ nó. Nhưng khi bạn ở trong bóng tối đủ lâu, "Tiếng Rì Rầm" ấy sẽ trở thành một thực thể hữu hình. Nó là sự rung động của những bức tường, là âm thanh của bụi bặm đang lắng xuống. Nhưng gần đây, nó đã thay đổi. Nó trầm hơn, nhịp nhàng hơn... Thump-thump. Thump-thump.
Tôi nhận ra điều đó lần đầu trong bếp. Tôi định lấy một ly nước máy — vì gã giao hàng đã ngừng gõ cửa từ lâu — và nhận thấy sàn nhà có cảm giác dính dáp. Tôi tự nhủ mình chỉ là một kẻ vụng về vừa đánh đổ chút nước trái cây khi bóng tối kéo dài. Nhưng thứ nước chảy ra từ vòi không còn vị của nước nữa. Nó nặng nề. Mang vị ngọt lịm của đồng (copper sweet). Có lẽ đường ống của tòa nhà này đã quá già cỗi.
Kỳ lạ thay, khi tôi cố nhấc chiếc ly lên, bàn tay tôi xuyên thấu qua nó. Tôi nghĩ mình cần phải ăn gì đó, có lẽ tôi đã quá yếu rồi.
Vị khách từ bóng tối
Tôi không hề cô đơn. Những cái bóng trong phòng bắt đầu hình thành những hình thù rõ rệt. Có một kẻ đứng ở góc phòng ngủ, cao lớn trong chiếc áo măng tô dài. Hắn đã đứng đó suốt 6 ngày.
"Anh nên mở cửa sổ ra," hắn thì thầm vào ngày hôm qua. giọng nói của tôi đáp lại như tiếng lá khô cào trên mặt đường nhựa, mỏng manh như một tần số radio chết: "Để tiếng Rì Rầm thoát ra sao? Không đời nào. Chúng tôi đang có một mối quan hệ tốt đẹp."
Để ngăn chặn "Không Khí Sai Lệch" tràn vào, tôi đã chất đống mọi thứ trước cửa ra vào: những hộp đồ ăn nhanh cũ, những chồng báo chưa bao giờ đọc, hai kệ sách và một chiếc ghế bành hỏng. Tôi muốn sự hoàn hảo này không bị xâm phạm.
Nhưng vũng "nước trái cây" trong bếp đã lan rộng. Nó là một vết ố tối màu, bò ra từ dưới chiếc ghế bành và trườn về phía phòng tắm. Khi tôi quỳ xuống để lau chùi, tôi kinh hoàng nhận ra mình không còn cảm nhận được mặt sàn. Tôi đang lơ lửng. Và vũng nước đó... nó phản chiếu ánh sáng chập chờn từ chiếc tivi đã bật suốt nhiều tháng qua.
Sự thật dưới chiếc ghế bành
Tôi lần theo dấu vết trở lại nguồn phát. Trở lại chiếc ghế bành. Tôi vẫn đang ngồi ở đó.
Cái "tôi" trong ghế không hề hoàn hảo. Hắn gục xuống, đầu nghiêng một góc không tưởng về phía cửa sổ đã đóng đinh. Da của hắn có màu của một vết bầm tím nặng, căng khít trên một bộ khung đã ngừng cần đến thức ăn từ rất lâu. Cảm giác dính dáp trên sàn nhà không phải là nước trái cây đổ. Đó là hắn. Chính là tôi. Tôi đã rò rỉ vào những tấm ván sàn suốt nhiều tuần qua.
Và rồi, mùi hương đó xộc vào mũi. Không phải rác thải. Không phải đường ống. Đó là mùi của một cuộc đời kết thúc mà không một ai hay biết. Tôi vươn tay chạm vào vai mình, định đánh thức kẻ đang ngồi kia, nhưng những ngón tay tôi tan biến thành làn sương xám. Không còn hơi ấm. Không còn sự sống.
Bây giờ tôi đã hiểu vì sao gã giao hàng không bao giờ gõ cửa nữa. Hắn không quên tôi. Hắn ngửi thấy tôi. Hắn ngửi thấy "Tiếng Rì Rầm".
Giờ đây, Tiếng Rì Rầm trở nên chói tai. Đó là âm thanh của hàng ngàn con ruồi, một đám mây lấp lánh, ngũ sắc nhảy múa trong thứ ánh sáng tím bầm. Chúng là những vị khách duy nhất của tôi lúc này.
Ngoài hành lang, tôi nghe thấy tiếng của chủ nhà đang nói chuyện với ai đó. "Hắn ta không bao giờ ra ngoài," ông ta nói. "Im lặng như một con chuột. Nhưng hàng xóm đang phàn nàn về lũ ruồi."
Tôi ngồi trên sàn, cạnh đôi chân đang thối rữa của chính mình. Tôi không còn là kẻ cầu toàn nữa. Tôi chỉ là một bóng ma trong căn phòng đầy rẫy những thứ vô giá trị. Tôi hy vọng họ đừng mở cửa. Tôi xấu hổ vì sự bừa bộn này. Tôi xấu hổ vì mình đã chết trong khi chờ đợi một "Tiếng Rì Rầm" nói với mình rằng tôi vẫn còn đang sống.
Tiếng "Rì Rầm" thực chất là gì?
Ban đầu là tiếng tủ lạnh, nhưng sau đó nó biến thành tiếng rung cánh của hàng ngàn con ruồi đang bu quanh xác chết của nhân vật chính trong căn hộ kín mít.
Limp-Contribution537 đã chết từ khi nào?
Dựa trên chi tiết "không thấy mặt trời 3-4 tuần" và cơ thể đã phân hủy đến mức rò rỉ xuống sàn, nhân vật đã qua đời khoảng gần một tháng trước khi nhận ra mình là một hồn ma.
Tại sao không ai phát hiện ra vụ việc sớm hơn?
Nhân vật chính vốn là người sống tách biệt (recluse), lại tự tay đóng đinh cửa sổ và chặn cửa chính bằng kệ sách, khiến mùi tử khí và sự bất thường bị che giấu cho đến khi lũ ruồi và mùi hôi thối thoát ra hành lang.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Mã số t3_1sbo29e



