Tại Brackenwyll, cư dân giả vờ như không thấy hàng ngàn con quạ đang rình rập. Alex đã nhận ra quá muộn rằng cha mình không còn là con người.

Cơn ác mộng bắt đầu từ những chiếc lông vũ
Dù tôi có quét dọn mái nhà bao nhiêu lần đi chăng nữa, những chiếc lông đen kịt ấy vẫn quay trở lại, như một lời nguyền bám riết lấy hơi thở. Tôi đứng chôn chân sau cánh cửa phòng tắm, tim đập loạn nhịp theo từng tiếng động hỗn loạn dưới lầu. Những âm thanh đổ vỡ ấy đột ngột ngưng bặt, thay thế bằng những bước chân. Chậm chạp. Nặng nề. Chúng leo lên cầu thang, từng bậc một, rồi dừng lại ngay bên ngoài cánh cửa.
Một bóng đen bao trùm lấy khe cửa, và không gian rơi vào tĩnh lặng đến rợn người. Cho đến khi một giọng nói vang lên: "Alex? Con có trong đó không?". Đó là cha tôi. Tôi mở toang cửa và ôm chầm lấy ông, nhưng cái lạnh lẽo tỏa ra từ người ông khiến tôi run rẩy. Ông nhìn đống kính vỡ và những vết cào xước trên tường, nở một nụ cười kỳ lạ: "Có vẻ như con thừa hưởng thói quen dọn dẹp từ ta rồi đấy".
Brackenwyll - Thị trấn của những kẻ mù lòa chủ ý
Cha bảo tôi thay đồ để vào thị trấn cho khuây khỏa. Nhưng khi bước ra đường, thế giới trước mắt tôi đã thay đổi. Cha tôi đứng giữa con đường vắng, ngước nhìn lên một cái cây đại thụ bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc. Những tán lá ban đầu tưởng như lay động theo gió, nhưng không... khi sương tan, chúng không phải là lá.
Hàng trăm con quạ ngồi im phăng phắc, hàng ngàn đôi mắt đen láy phản chiếu ánh mặt trời cùng một lúc. Rồi chúng chuyển động, không phải từng con một, mà là cả một khối đen đặc quánh như một tấm thảm tử thần tung cánh lên bầu trời. Cha tôi chỉ gật đầu: "Được rồi. Con đúng rồi. Giờ hãy vào thị trấn đi, ta sẽ sửa lại mái nhà".
Tôi bước vào trung tâm Brackenwyll, một nơi yên bình đến mức giả tạo. Tại hiệu thuốc, người đàn bà bán hàng mỉm cười khi nghe tôi kể về lũ quạ: "Quạ ư? Ở đây làm gì có quạ. Lũ mèo đã đuổi sạch chúng từ nhiều năm trước rồi". Lời bà ta như một gáo nước lạnh, bởi ngay khi tôi bước ra ngoài, tôi thấy chúng. Hàng chục con quạ đang đứng hiên ngang trên các mái nhà, nhìn chằm chằm vào tôi. Người dân xung quanh vẫn đi lại, cười nói như thể lũ chim đen kia chỉ là không khí.
Vũ điệu của ác quỷ và những đôi mắt xanh
Tôi hét lên vào hư không, yêu cầu lũ quạ làm điều gì đó. Đột nhiên, chúng cất tiếng kêu. Một âm thanh đồng thanh, chói tai đến mức thời gian như ngừng trôi. Tôi ngã quỵ, đánh rơi chìa khóa. Một bàn chân xuất hiện trước mặt tôi. Ngước lên, tôi đối diện với người đàn ông bán kem. Đôi mắt hắn ta... một màu xanh thẳm đến rùng mình, chính là màu mắt của thứ quái dị tôi đã thấy trên mái nhà mình.
"Con sẽ ổn thôi." - Hắn thì thầm.
Và kỳ lạ thay, nỗi sợ tan biến. Lũ quạ biến mất. Mọi người bắt đầu chuyển động lại như chưa từng có tiếng thét nào xảy ra. Nhưng khi tôi trở lại xe, bốn chiếc lốp đã bị nát bấy. Không phải bị rạch bằng dao, mà bị đâm nát bởi hàng ngàn vết mổ sạch sẽ. Tôi không còn đường thoát khỏi Brackenwyll nữa.
Hồi kết: Khi lớp da người rạn nứt
Trên đường đi bộ về nhà, tôi chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng trong rừng: một người mẹ đang ôm chặt con mình, cố xua đuổi lũ quạ đang tấn công điên cuồng. Tôi lao vào cứu họ, đánh gục một con quạ bằng chiếc ghế gỗ. Lũ quạ khựng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù trước khi biến mất vào sương mù. Nhưng người mẹ ấy... bà ta không cảm ơn. Bà ta khóc lóc và đóng sầm cửa lại, sợ hãi tôi như sợ hãi một con quái vật.
Khi tôi về đến nhà, mọi thứ còn tệ hơn. Ngôi nhà bị xé toạc ra. Trong bếp, cha tôi đang đứng quay lưng lại, thì thầm những điều vô nghĩa. Dưới lớp da của ông, có thứ gì đó đang bò trườn. Những chiếc lông đen bắt đầu đâm xuyên qua da thịt, lỗ chỗ và đẫm máu. Ông quay lại, khuôn mặt biến dạng hoàn toàn.
Cái miệng ông mở to đến mức không tưởng, và bên trong đó... không phải lưỡi hay răng. Hàng tá những chiếc mỏ chim đang chen chúc, mấp máy và cùng thốt lên một lúc bằng giọng nói của hư vô:
"Con không nên làm điều đó."
Tôi vớ lấy chìa khóa xe tải của cha và lao ra ngoài, không dám ngoảnh lại. Tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng cười nhạo. Tôi nghĩ... tôi chắc chắn rằng... tôi đã giết chết cha mình. Hoặc thứ gì đó từng mang hình hài của ông.
Khám phá bí ẩn Brackenwyll
Tại sao người dân trong thị trấn lại giả vờ không thấy lũ quạ?
Có một thế lực hoặc một quy luật ngầm tại Brackenwyll buộc con người phải chối bỏ sự thật để tồn tại, hoặc họ vốn dĩ đã không còn là con người hoàn chỉnh.Người đàn ông bán kem mắt xanh là ai?
Hắn có thể là kẻ điều khiển hoặc là hiện thân của thực thể đang chiếm hữu thị trấn này, sở hữu đôi mắt xanh kỳ lạ trùng khớp với sinh vật trên mái nhà.Điều gì đã thực sự xảy ra với cha của Alex?
Cơ thể ông đã trở thành một cái tổ ký sinh cho loài thực thể mang hình dạng quạ, nơi chúng cộng sinh và dần thay thế toàn bộ mô người bằng lông vũ và những chiếc mỏ.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



