Một bản giao kèo trị giá 4 triệu rúp dẫn lối hai kẻ khốn cùng vào lò sát sinh Dobrinka, nơi thứ quái vật cao 5 mét đang chờ đợi trong bóng tối.

Tiếng gió tháng Hai rít lên qua những khe nứt của cửa sổ, tựa như tiếng khóc than của những linh hồn bị bỏ rơi trong bóng tối. Trong căn chòi xập xệ, hơi lạnh thấm thấu vào từng thớ gỗ, nơi chiếc bếp lò đã tắt ngấm từ lâu vì chẳng còn lấy một mẩu củi. Tôi ngồi đó, đối diện với Anton dưới ánh đèn vàng vọt chao đảo, hơi ấm duy nhất lúc này là thứ vodka rẻ tiền cháy bỏng trong cuống họng và những lát tỏi cay nồng.
Giao kèo của quỷ và ảo mộng 4 triệu rúp
Anton trở vào sau khi giải quyết nỗi buồn ngoài trời tuyết, gã ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt rực lên một vẻ cuồng loạn khó hiểu. "Cậu còn nhớ Vitalik không?" gã hỏi. Vitalik – kẻ đã gia nhập cảnh sát ở Tula – vừa tiết lộ một tin mật: Một bản hợp đồng quân sự hứa hẹn số tiền khổng lồ mà không phải ra tiền tuyến.
Gã giơ chiếc điện thoại nứt màn hình ra: 4 triệu rúp cho việc ký kết và 200 nghìn rúp lương mỗi tháng. Con số ấy như một liều thuốc độc bọc đường, kích thích lòng tham và sự đố kỵ trong huyết quản những kẻ đang mục rỗng vì nghèo đói như chúng tôi. Chúng tôi tiến về Moscow, băng qua những hàng rào sắt, trốn tránh những người soát vé để tìm đến chiếc bàn tuyển mộ nhỏ bé nép mình bên ga tàu điện ngầm. Ở đó, những kẻ sang trọng lướt qua như những bóng ma xa lạ, chẳng thèm liếc nhìn những kẻ khốn cùng đang bán mình cho tử thần.
Hành trình vào lò sát sinh
Năm tuần huấn luyện tại căn cứ gần Kursk trôi qua như một cơn ác mộng chập chờn. Sự thật phũ phàng ập đến khi chúng tôi nhận lệnh điều động đến Dobrinka – chính xác là tiền tuyến rực lửa. "Các người là tài sản của quân đội," gã trung sĩ gầm lên, ánh mắt lạnh lẽo như những cái hố đào sẵn ngoài bìa rừng dành cho những kẻ đào ngũ. Chúng tôi bị nhồi nhét lên những chiếc xe tải hôi hám, hướng về vùng đất Ukraine kiệt quệ, nơi những cánh đồng hoa lệ giờ chỉ còn là bãi tha ma đen ngòm dưới ánh hoàng hôn máu.
Tại trại lính ở Dobrinka, giữa những chiến hào đào trong đất đóng băng, đêm đầu tiên đã mang đến một điềm báo kinh hoàng. Một tiếng huýt gió xé toạc không gian – thứ âm thanh khò khè, ùng ục, vừa giống tiếng thét của con người, vừa giống tiếng kêu của một loài cầm thú bị nguyền rủa. Nó không phải là gió, cũng chẳng phải là chim. Nó là tiếng thì thầm của hư vô đang cào xé vào linh hồn tôi.
Thực thể từ bóng tối và cuộc thảm sát
Sáng hôm sau, viên Đại úy với nụ cười điên rồ ra lệnh cho chúng tôi thực hiện một cuộc "tấn công bằng thịt". Không đạn dược, không hỗ trợ, chúng tôi bị xua đi như những con tốt thí. Trong cơn loạn lạc của đạn pháo và tiếng thét, tôi và Anton chạy dạt vào một ngôi nhà đổ nát. Một viên đạn đã găm vào chân Anton, máu chảy lênh láng, nhuộm đỏ cả lớp băng tuyết. Tôi kéo gã vào sâu trong căn nhà tạm bợ, hy vọng bóng tối sẽ che chở cho hai kẻ tàn hơi.
Nhưng khi ánh hoàng hôn cuối cùng lịm tắt, tôi nhìn thấy NÓ.
Từ một khung cửa sổ còn nguyên vẹn kỳ lạ, một khối bóng tối đặc quánh trườn ra, phình to và định hình thành một sinh vật cao đến 5 mét. Nó có thân hình của một con ngựa nhưng phần trên lại là một khối thịt hình người đầy dị dạng. Những ngón tay dài dằng dặc như những ngọn giáo thép khẽ khua trong không trung. Một tiếng rít chói tai vang lên, khiến hộp sọ tôi như muốn vỡ tung.
Strong: Tôi nín thở trong góc tối, chứng kiến bàn tay khổng lồ đó thọc qua mái nhà, nhấc bổng Anton tội nghiệp lên như một con búp bê vải. Những tiếng xương gãy vụn, tiếng xé thịt sền sệt và tiếng chuckles (cười khúc khích) trầm đục vang lên trong đêm. Anton không còn hét nổi, chỉ còn những tiếng ùng ục đứt quãng trước khi sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Hồi kết: Lời cảnh báo từ kẻ sống sót
Khi bình minh ló dạng, tôi bước ra khỏi đống đổ nát, xung quanh chỉ còn là những mảnh xác người và những dấu móng guốc sâu hoắm găm vào mặt đất. Dobrinka đã trở thành vùng đất của quỷ. Tôi chạy trốn, đầu hàng một chiếc máy bay không người lái của Ukraine, chọn con đường tù tội còn hơn là quay lại cái địa ngục ấy. Giờ đây, ngồi trong trại giam, tôi viết những dòng này như một lời cảnh báo: Đừng tin vào những lời hứa hẹn của quỷ dữ. Sự độc ác không thể được ngăn chặn bằng sự im lặng, nó phải bị tiêu diệt.
Bí ẩn về số tiền 4 triệu rúp có thực sự tồn tại?
Đó chỉ là một cái bẫy tài chính để dụ dỗ những người nghèo khổ vào những vị trí nguy hiểm nhất trên chiến trường mà không có đường lui.Thực thể cao 5 mét ở Dobrinka là gì?
Không ai biết rõ, nhưng theo mô tả, nó mang hình dáng của một "Nuckelavee" trong thần thoại hoặc một sản phẩm biến dị từ những nỗi kinh hoàng của chiến tranh.Tại sao nhân vật "tôi" lại chọn gia nhập Free Russia Legion?
Vì anh ta nhận ra rằng kẻ thù thực sự không nằm ở phía bên kia chiến tuyến, mà chính là những kẻ đã đẩy anh ta vào lò sát sinh và giải phóng những con quái vật bóng tối.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



