Khám phá bí ẩn kinh hoàng về Florence Hollis và thực thể Tall Dog trong hầm ngục Barrow Heights qua những bản vẽ đầy ám ảnh từ 90 năm trước.

Hố Đen Của Những Bản Vẽ
Thế giới ba chiều của thực tại đột ngột bị xé toạc, nhường chỗ cho một kiến trúc run rẩy, phẳng lì như những nét vẽ nguệch ngoạc của một đứa trẻ. Không còn chiều sâu. Không còn mùi vị. Chỉ còn lại những đường viền rung rinh của sáp màu trên một khoảng không trắng xóa, nơi mà ngay cả mặt giấy cũng biết sợ hãi.
Tại đó, giữa những nét vẽ run rẩy, Florence Hollis đang ngồi thu mình trong góc lồng. Đôi đầu gối chạm cằm, đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy cẳng chân. Con bé tự vẽ mình nhỏ lại, nhỏ hơn cả đường ống nước phía trên đầu, nhỏ đến mức như muốn tan biến vào giữa những nguyên tử của sàn nhà để thoát khỏi cơn ác mộng này.
Phía trên con bé, một đường ống cong queo rỉ ra những giọt nước mắt màu xanh vào khuôn miệng đang khát cháy. Đó là tất cả những gì Florence có sau khi trái tim của cha cô ngừng đập. Cô bé không hề biết cha mình đã chết. Cô không biết những bước chân biến mất vì người tạo ra chúng đã hóa thành cát bụi. Cô chỉ biết rằng thức ăn đã cạn, nước vẫn nhỏ giọt, và "Thứ Đó" trong bóng tối vẫn không ngừng quan sát.
Sự Hiện Diện Của Tall Dog
Bóng tối bắt đầu chuyển động. Những nét vẽ đen kịt ở rìa trang giấy dày lên, chồng chéo lên nhau, tạo ra một mật độ đặc quánh như thể ai đó đã ấn cây bút sáp mạnh đến mức làm gãy cả linh hồn của nó. Và rồi, Tall Dog bước ra.
Thân hình nó được tạo thành từ những nét vẽ ngắn, hung hãn. Đôi tai dài rủ quá vai theo những đường cong tỉ mỉ đến đáng sợ. Nhưng chính khuôn mặt ấy mới là thứ khiến máu trong huyết quản tôi đông cứng: một khuôn mặt dài ngoằng như mặt ngựa với khuôn miệng quá rộng, chứa đầy những chiếc răng hình chữ nhật đều tăm tắp như những phím đàn piano.
Nó không phải do một đứa trẻ vẽ ra. Nó tự vẽ chính mình vào thực tại.
Thân hình nó cao quá khổ, vượt ra khỏi khung hình, lấn át cả khoảng không trắng xóa nơi chiều không gian khác bắt đầu. Nó đứng đó, tư thế khom lại như một con bọ ngựa, đôi tay dài quá gối với những ngón tay vót nhọn như những chiếc kim có thể đâm xuyên qua da thịt. Và đôi mắt — hai vòng tròn rỗng tuếch, như thể ai đó đã xoáy mạnh đầu bút lên giấy cho đến khi nó xuyên thủng sang phía bên kia của thực tại.
Nó không nhìn Florence. Nó nhìn tôi. Nó quan sát tôi như một sinh vật đã kiên nhẫn chờ đợi hàng thế kỷ để tìm thấy con mồi cuối cùng.
Tiếng Vọng Từ Cõi Chết
Trong một khung hình tĩnh lặng, Tall Dog tiến đến gần chiếc lồng. Florence ngẩng đầu lên, môi con bé mấp máy những dòng chữ nhỏ bé, không vững vàng: "Bạn đã về. Tôi không nghe thấy tiếng bạn."
Sinh vật ấy gật đầu — một cái gật đầu chậm chạp, máy móc như một con rối đang cố bắt chước hành vi của con người mà không hề hiểu ý nghĩa. Nó chạm ngón tay dài vào đường ống đồng. Ngay lập tức, một giọng nói vang lên, mỏng manh và xa xăm như từ một kiếp khác.
Đó là Agnes. Một Agnes năm tuổi đang khóc nức nở vào đường ống nước từ mười tầng lầu phía trên. "Florence? Cả chị và cha đã biến mất nhiều ngày rồi... Cảnh sát đã tìm khắp nơi nhưng không thấy chị đâu. Mẹ không ngừng khóc. Làm ơn hãy về nhà đi."
Tall Dog mỉm cười. Nó đưa cho Florence một bản vẽ trừu tượng, đen đặc những nét vẽ bệnh hoạn. Nó muốn dùng con bé để nhử Billy — đứa trẻ hàng xóm có chú là cảnh sát — xuống tầng hầm này. Một cái bẫy hoàn hảo được dàn dựng bởi một thực thể không có linh hồn.
"Agnes? Chị đây! Hãy bảo Billy xuống tầng hầm khi tòa nhà đã ngủ say..."
Khi Agnes hứa sẽ đến, Tall Dog nắm lấy đường ống đồng và bẻ gãy nó một cách tàn nhẫn như cách một đứa trẻ vứt bỏ một món đồ chơi đã hết giá trị. Những giọt nước cuối cùng rơi xuống, và sau đó chỉ còn lại sự im lặng vĩnh cửu. Florence gào thét trong vô vọng khi bản vẽ kết thúc, đôi tay con bé vẫn cố với theo một thế giới mà nó sẽ không bao giờ được chạm vào nữa.
Hồi Kết: Kẻ Săn Mồi Và Vật Chứa
Tôi giật mình tỉnh dậy khỏi dòng ký ức, bản vẽ rơi khỏi tay. Tôi đang ở đây, tại Barrow Heights, nơi Florence Hollis đã mòn mỏi chết trong năm ngày cô độc, giữa một tòa nhà đầy người nhưng không ai nghe thấy tiếng kêu cứu. Và giờ đây, Tall Dog đang ở phía sau cánh cửa kia.
Cánh cửa bật tung. Một luồng gió hú như bão tố tràn vào. Giọng nói của Tyler vang lên đầy đau đớn: "Thả cháu ra! Có ai không, cứu với!"
Tôi lao vào bóng tối, khẩu súng trong tay run rẩy. Nhưng khi ánh đèn pin rọi vào góc phòng, tim tôi thắt lại. Một cái bóng cao lớn đang ngồi đó, đôi tai dài rủ xuống, lưng còng như một cái cây chết. Nó đang vuốt ve khoảng không trong lòng mình một cách dịu dàng, nhưng Tyler không có ở đó. Đó chỉ là một màn kịch câm đầy ác ý.
Nó quay lại, khuôn mặt đúng như những gì Florence đã vẽ. Nó bắt đầu nói, nhưng giọng nói không phải của nó. Nó mượn giọng của Tyler, của Florence, của một người đàn ông lạ mặt. "Bạn khác biệt... Bạn đã nếm trải nỗi đau... Bạn có thể chứa đựng tôi."
Nó đưa ra hai bản vẽ, ép tôi phải chọn: Một là nhìn tòa nhà Barrow Heights rực cháy trong máu, hai là để nó chui vào cổ họng tôi, biến tôi thành vật chứa để nó thoát khỏi tầng hầm bị nguyền rủa này.
Tôi cười lạnh, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt rỗng của nó. "Trong tám phút nữa, lực lượng Pales sẽ ập vào đây. Ngươi đã thua rồi, Tall Dog."
Nhưng trong cái tĩnh lặng đáng sợ của hầm ngục, nụ cười của sinh vật ấy vẫn không hề thay đổi. Nó đã chờ đợi chín mươi năm. Nó có thể chờ thêm tám phút nữa.
Florence Hollis thực sự đã chết như thế nào?
Cô bé đã bị giam giữ trong một chiếc lồng ở tầng hầm suốt nhiều ngày sau khi cha cô qua đời vì đau tim. Cô bé chết vì đói và kiệt sức trong khi thực thể Tall Dog quan sát và sử dụng giọng nói của cô để thực hiện các âm mưu đen tối.Thực thể "Tall Dog" là gì?
Đây là một thực thể cổ xưa, có khả năng tồn tại giữa các chiều không gian (2D và 3D). Nó không thể tự sáng tạo mà chỉ có thể sao chép, bắt chước giọng nói và hình ảnh để săn mồi.Tại sao nó lại cần một "Vật chứa"?
Tall Dog bị phong ấn hoặc kẹt lại trong tầng hầm của Barrow Heights. Nó cần một cơ thể người đủ mạnh mẽ và đã từng trải qua nỗi đau để có thể mang nó ra khỏi tòa nhà và xâm nhập vào thế giới bên ngoài.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Tall Dog of Barrow Heights [Part 4]



