Một chuyến hành trình từ Nevada đến Oklahoma bỗng trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng khi một thế lực vô hình cất tiếng gọi tên giữa sa mạc hoang vu.

Tôi viết những dòng này khi nhịp tim vẫn còn đập loạn xạ trong lồng ngực, đôi tay run rẩy gõ lên màn hình điện thoại. Chúng tôi vừa thoát khỏi "nó" chỉ vài phút trước. Không gian xung quanh tôi giờ đây là cabin xe chật hẹp, nhưng hơi lạnh từ vùng đất chết chóc kia dường như vẫn đang len lỏi qua từng khe cửa.
Hành trình vào hư vô
Chuyến đi từ Nevada đến Oklahoma đáng lẽ đã là một hành trình tẻ nhạt với những dải nhựa trải dài vô tận. Nhưng khi chúng tôi lạc vào giữa vùng đất không người tại Arizona, bầu không khí bỗng thay đổi. Sa mạc không bao giờ thực sự tĩnh lặng; nó thì thầm bằng thứ ngôn ngữ của cát và gió, một thứ ngôn ngữ mà kẻ phàm trần không nên thấu hiểu.
Khi kim đồng hồ điểm vào khoảnh khắc bóng tối bao trùm, cha dượng tôi – một người đàn ông vốn dĩ can trường – buộc phải dừng xe bên lề đường vì nhu cầu cá nhân. Xung quanh chúng tôi là sự hư vô tuyệt đối. Không trạm dừng nghỉ, không ánh đèn đường, chỉ có ánh đèn pha xe yếu ớt cắt ngang màn đêm đặc quánh như mực tàu.
Tiếng thì thầm của bóng tối
Ông bước ra khỏi xe, bóng dáng nhạt nhòa dần sau ánh đèn hậu màu đỏ đỏ rực như máu. Tôi ngồi trong xe, nhìn vào bóng tối mênh mông, và đó là lúc cảm giác đó ập đến. Một cảm giác nôn nao, tồi tệ trào dâng trong dạ dày, như thể bản năng nguyên thủy nhất đang thét gào rằng chúng tôi đang bị theo dõi bởi một đôi mắt không thuộc về loài người.
Chưa đầy một phút sau, cánh cửa xe bật mở một cách thô bạo. Cha dượng tôi lao vào bên trong với gương mặt cắt không còn giọt máu. Ông không nói, không giải thích, chỉ đạp lút chân ga, để lại những vệt lốp cháy khét trên mặt đường nhựa. Khi chiếc xe đã đi cách đó dặm dài, ông mới run rẩy thốt lên: "Có ai đó... ở ngay sau bụi gai đó... nó vừa gọi tên bố."
Strong: Một giọng nói rõ mồn một, phát ra từ bóng tối của bụi cây gai góc ngay sát cạnh ông, gọi chính xác tên riêng của ông bằng một âm điệu không chút hơi ấm. Giữa sa mạc mênh mông không một bóng người, kẻ nào có thể biết tên ông? Hay đúng hơn, thứ gì đã chờ đợi ở đó, dưới sự bao phủ của cát bụi, để rình rập một linh hồn đi lạc?
Hồi kết không lời giải
Chúng tôi vẫn đang lao đi trong màn đêm, hướng về phía Oklahoma nhưng nỗi kinh hoàng vẫn đeo bám như một bóng ma trong gương chiếu hậu. Có những thứ bí ẩn vùi lấp dưới cát nóng Arizona, những thực thể cổ xưa biết cách dụ dỗ con người bằng chính danh tính của họ.
Tại sao các thực thể siêu nhiên thường gọi tên nạn nhân?
Theo quan niệm dân gian và các báo cáo siêu nhiên, việc gọi tên là cách để các thực thể (như Skinwalker hoặc Fleshgait) thiết lập mối liên kết hoặc khiến nạn nhân mất cảnh giác, từ đó dễ dàng "chiếm đoạt" hoặc gây hại.
Khu vực Arizona có nổi tiếng với các hiện tượng này không?
Arizona là trung tâm của nhiều truyền thuyết về Navajo, đặc biệt là vùng sa mạc hoang vu nơi các câu chuyện về những sinh vật biến hình và tiếng vang của người chết thường xuyên được ghi nhận bởi những khách du lịch đi đêm.
Tôi nên làm gì nếu gặp tình huống tương tự?
Tuyệt đối không đáp lại và không quay đầu nhìn lại. Hãy rời khỏi khu vực đó nhanh nhất có thể, vì sự chú ý của bạn chính là "lời mời" cho những thế lực này bám theo.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal



