Một thợ lặn bảo trì tàu thủy phát hiện ra những sự thật kinh hoàng dưới đáy biển sâu. Những con tàu không hề đơn độc, có thứ gì đó đang bám lấy chúng.

Tôi chưa bao giờ mơ mình sẽ trở thành một kẻ du hành vào lòng đại dương đen kịt. Giấc mơ của tôi thơm mùi hành tỏi, vang vọng tiếng dao băm trên thớt và ánh lửa rực cháy trong một căn bếp bận rộn. Nhưng cuộc đời có cách riêng để dập tắt những ngọn lửa đó. Khi những hóa đơn chồng chất và các nhà hàng ngoảnh mặt, tôi rơi vào một nghề nghiệp mà chỉ nghe thôi đã thấy lạnh sống lưng: bảo trì dưới nước.
Chương I: Lời chào từ đáy bùn
“Nó không tệ đến thế đâu,” Rico nói với tôi vào tuần làm việc đầu tiên. Chúng tôi ngồi trên mép cầu cảng, chân đung đưa trên mặt nước tối sẫm, thứ chất lỏng nặng nề bốc mùi rỉ sét và nhiên liệu. Anh ta bảo việc của tôi chỉ là cạo sạch những con hàu, tảo và bất cứ thứ gì dám coi vỏ tàu là nhà.
Nhưng không ai cảnh báo bạn về cảm giác khi ở dưới một thứ to lớn đến thế. Khi bạn ngước nhìn lên, con tàu không giống như đang nổi. Nó giống như một quả núi sắt thép đang treo lơ lửng trên đầu bạn, chờ chực một sai lầm nhỏ để nghiền nát bạn vào lòng cát bụi. Rico bảo tôi sẽ quen thôi, nhưng làm sao người ta có thể quen với việc bị bao vây bởi sự thinh lặng chết chóc của vực thẳm?
Chương II: Bản giao hưởng ở độ sâu 40 mét
Ba tháng sau, tôi nhận nhiệm vụ đầu tiên ở vùng nước mở. Đó là một con tàu chở hàng khổng lồ, neo đậu xa bờ đến mức màu nước đã chuyển sang một sắc xanh đen rợn người. Thuyền trưởng Alvarez, một người đàn ông có khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của gió biển, nhìn tôi bằng ánh mắt soi mói.
“Cậu có hay hoảng loạn không?” ông ta hỏi. Tôi trả lời là không. Ông ta mỉm cười, một nụ cười không hề mang lại cảm giác an toàn.
Tôi bắt đầu lặn xuống. Áp suất bóp nghẹt lồng ngực. Nhiệt độ giảm mạnh. Thế giới của tôi thu nhỏ lại bằng đúng tầm sáng của chiếc đèn pin leo lét. Khi chạm đến thân tàu ở độ sâu 40 mét, tôi thấy nó: Một khối thép khổng lồ, vô tận và tĩnh lặng.
Tôi bắt đầu cạo. Tiếng rung của máy cạo truyền dọc cánh tay, một nhịp điệu quen thuộc để trấn an tâm trí. Cho đến khi tôi nhìn thấy vệt sạch đầu tiên.
Đó là một mảng thân tàu sạch bóng hàu, nhưng không phải do vết cạo. Nó nhẵn thín, mòn vẹt như thể có thứ gì đó đã cọ xát vào đó hàng năm trời. Rico qua bộ đàm trấn an rằng đó chỉ là do dòng chảy, nhưng trái tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp.
Chương III: Thứ không thuộc về kim loại
Sau đó là những tiếng gõ. Không phải tiếng máy móc, mà là tiếng tạch... tạch... đều đặn. Nó phát ra từ phía bên kia của lớp vỏ thép. “Đừng đuổi theo những âm thanh,” tiếng Alvarez vang lên khô khốc trong tai nghe.
Nhưng sự tò mò là một mầm bệnh. Tôi tìm thấy một đoạn vỏ tàu đang bong tróc. Lớp thép ấy không cứng như tôi tưởng, nó mềm ra, dẻo quánh như một loại mô hữu cơ lai tạp. Khi tôi chạm vào, nó lõm xuống. Và từ những khe nứt đang toác ra, không phải bóng tối, mà là một chiều sâu vô định đang nhìn ngược lại tôi.
“Có thứ gì đó ở trong này,” tôi thì thầm, hơi thở đứt quãng. “Lên ngay lập tức!” Alvarez ra lệnh.
Tôi quay người, bám lấy dây bảo hiểm. Nhưng giữa đường, sợi dây căng cứng. Nó không phải bị kẹt. Nó bị giữ chặt. Một sức mạnh vô hình từ phía dưới đang níu kéo tôi lại với con tàu, với thực thể đang cộng sinh trong lớp vỏ thép kia.
“Cắt dây đi!” tôi gào lên. Sau một hồi tranh cãi nảy lửa qua bộ đàm, sức căng biến mất. Tôi lao lên mặt nước nhanh đến mức phổi như muốn nổ tung.
Hồi kết: Những khoảng trống biết cử động
Tôi bỏ việc hai ngày sau đó. Không ai hỏi lý do, vì có lẽ họ đã biết. Tuần trước, tôi tình cờ thấy con tàu đó cập cảng. Nó trông quá sạch sẽ. Những mảng nhẵn thín xuất hiện dày đặc hơn, sắp đặt theo một trật tự đầy âm mưu.
Tôi đứng trên bờ, nhìn xuống mặt nước bên cạnh thân tàu. Một mảng sạch bóng đột ngột chuyển động. Nó không phải là thép. Nó là một cái nhìn. Một sự tồn tại đang ẩn mình dưới lớp vỏ của nền văn minh con người.
Đại dương không hề trống rỗng. Nó đang bám lấy chúng ta, chờ đợi một ngày lớp vỏ thép kia hoàn toàn biến thành da thịt.
Tại sao các mảng sạch trên thân tàu lại đáng sợ?
Bởi vì thân tàu lẽ ra phải đầy hàu và rêu sau thời gian dài trên biển. Những mảng sạch nhẵn thín cho thấy có một sự tác động cơ học hoặc sinh học liên tục, ám chỉ một sinh vật đang bám lấy hoặc "sống" ngay trong cấu trúc con tàu.Thực thể dưới nước có ý định gì với người thợ lặn?
Dựa trên chi tiết sợi dây bảo hiểm bị giữ chặt, thực thể này dường như không muốn để vật chứng (người thợ lặn) rời đi sau khi bí mật về sự tồn tại của nó trong thân tàu bị phát hiện.Tiếng gõ bên trong thân tàu là gì?
Đó có thể là tiếng giao tiếp hoặc nhịp tim của một thứ gì đó đã thay thế không gian bên trong lớp vỏ thép, biến con tàu từ một phương tiện cơ khí thành một vật chủ sinh học.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


