Một lính gác tiết lộ những quy tắc ám ảnh tại cơ sở ngầm Alaska. Khi tiếng gõ vang lên từ bức tường bê tông, đó là lúc cái chết bắt đầu gọi tên.

Hãy để tôi bắt đầu bằng một lời cảnh báo: Bạn vốn dĩ không nên biết những điều này. Không phải vì bạn sẽ gặp rắc rối khi đọc chúng – họ không thể khiến hàng ngàn người biến mất cùng lúc mà không bị chú ý. Nhưng tôi thì khác. Nếu những dòng này được phát tán, hơi thở của tôi có lẽ chỉ còn được tính bằng ngày.
Chương 1: Vùng Đất Bị Bản Đồ Khước Từ
Tôi được thuê làm lính gác cho một cơ sở ngầm nằm sâu trong lòng một ngọn núi không tên tại Alaska. Các thiết bị GPS, bản đồ hay la bàn đều trở nên vô dụng khi đến gần nơi này. La bàn luôn chỉ về hướng ngược lại, như một bản năng sinh tồn cuối cùng đang gào thét bảo bạn hãy chạy đi.
Người dân địa phương gọi nó là "Núi Corvus" – Ngọn Núi Quạ. Một cái tên đầy mỉa mai, bởi suốt thời gian ở đó, tôi chưa từng thấy một bóng chim, hay bất cứ sinh vật sống nào tồn tại giữa vùng tuyết trắng vĩnh cửu này. Chúng tôi canh gác cái gì? Không ai biết. Chúng tôi sống trong lòng nó, tuần tra những hành lang lạnh lẽo và những tháp canh chìm trong bóng tối, nơi nỗi sợ len lỏi vào từng nhịp tim theo cái lạnh thấu xương.
Chương 2: Quy Tắc Số 1 - Tiếng Gõ Từ Bê Tông
Họ đưa cho chúng tôi 6 quy tắc. Ban đầu, tôi cười nhạo chúng vì sự ngô nghê. Nhưng 14 ngày trước, tiếng cười đó đã chết lặng trong cổ họng tôi.
Quy tắc số 1: "Nếu nghe thấy tiếng gõ cửa kính, hãy sơ tán khỏi phòng và khóa chặt cửa. Đừng quay lại cho đến khi tiếng gõ kết thúc. Chúng ta đang ở dưới lòng đất, ở đây không có cửa sổ."
Đêm đó, khi tôi và Jake – người bạn cùng phòng – đang chuẩn bị ca trực, âm thanh đó vang lên. Cộc... cộc... cộc...
Nó phát ra từ bức tường bê tông cốt thép dày đặc sau lưng tôi. Nhưng âm thanh lại khô khốc, lạch cạch như thể có ai đó dùng khớp xương gõ lên mặt kính.
"Chúng ta phải ra khỏi đây ngay!" tôi gào lên, ký ức về quy tắc số 1 ùa về. Nhưng Jake chỉ nhếch mép, anh ta cho rằng đó là tiếng ống nước. Anh ta thách thức tôi khóa cửa lại để chứng minh sự hèn nhát của tôi. Và tôi đã làm thế.
Ngay khi cánh cửa thép nặng nề sập xuống, tiếng gõ biến thành những cú đập điên cuồng. Rồi từ bên trong, tiếng của Jake vang lên, nhưng nó không còn là tiếng người: "Tại sao... ở đây lại có... một cái cửa sổ..."
Tiếng thét xé lòng vang lên, sau đó là tiếng súng, tiếng vật lộn và một mùi tanh nồng của máu và sự sợ hãi bắt đầu rỉ ra qua khe cửa.
Chương 3: Thực Thể Đánh Tráo
Khi tôi định mở cửa, một bàn tay già nua, cứng như đá giữ chặt lấy tay tôi. Đó là một người lính gác già với ánh mắt đầy ám ảnh. "Để nó diễn ra đi," ông thì thầm.
Một lúc sau, sự im lặng chết chóc bao trùm. Rồi, tiếng của Jake vang lên từ bên trong, bình thản đến lạ lùng: "Này, mở cửa đi, tôi đùa chút thôi mà."
Tôi định rút thẻ từ, nhưng người lính già ra hiệu cho tôi áp tai vào cửa. "Mở cửa đi, tôi bắt đầu thấy... *CLICK*... hoảng rồi đấy," giọng Jake vang lên.
Tiếng *CLICK* đó... nó như hai viên bi đá va vào nhau. Đó không phải là âm thanh mà thanh quản con người có thể tạo ra. Người lính già gầm lên: "Biến đi, đồ rác rưởi đánh tráo cơ thể! Ngươi không được chào đón ở đây!"
Bên trong phòng bùng nổ một cơn thịnh nộ. Những cú đấm làm cong cả cửa thép. Giọng nói của "Jake" thay đổi liên tục giữa những tông độ cao vút và trầm đục, như một con quái vật đang cố học cách phát âm nhưng thất bại trong cơn điên loạn.
Chương 4: Di sản của Quạ
Khi chúng tôi mở cửa, căn phòng trống rỗng. Không có máu, không có dấu vết vật lộn, không có cửa sổ nào cả. Nhưng điều kinh hoàng nhất là tất cả đồ đạc của Jake đã biến mất. Chiếc giường tầng giờ chỉ là giường đơn. Quần áo, túi xách, ký ức về anh ta như bị xóa sổ khỏi thực tại.
Thứ duy nhất còn sót lại trên sàn nhà lạnh lẽo là một chiếc lông vũ màu đen tuyền.
Tôi vẫn còn nghe thấy những âm thanh khác theo Quy tắc số 3: "Nếu nghe thấy âm thanh không thuộc về nơi này, hãy phớt lờ nó." Cách đây vài ngày, tôi đã nghe thấy tiếng chị gái mình thì thầm bên tai, dù chị ấy đang ở cách đây hàng ngàn dặm. Sau đó là tiếng còi tàu thủy vang lên đinh tai nhức óc ngay giữa lòng núi đá.
Ca trực đêm của tôi sắp bắt đầu. Tuyết ở Núi Corvus vẫn rơi, và tôi biết, có thứ gì đó đang nhìn mình từ phía sau những bức tường bê tông kia.
Tại sao la bàn lại hoạt động sai lệch tại Núi Corvus?
Núi Corvus (Núi Quạ) sở hữu một từ trường kỳ lạ hoặc một tác động siêu nhiên khiến mọi thiết bị định vị đều bị đảo chiều, như một lời cảnh báo tự nhiên ngăn cản con người xâm nhập.
Quy tắc số 1 cảnh báo điều gì?
Quy tắc này yêu cầu sơ tán ngay lập tức nếu nghe thấy tiếng gõ lên kính, vì cơ sở nằm hoàn toàn dưới lòng đất và không hề có cửa sổ. Tiếng gõ đó là dấu hiệu của một thực thể săn mồi.
Thực thể "đánh tráo" nhận diện bằng cách nào?
Chúng có thể giả giọng người quen nhưng thường lộ tẩy qua những âm thanh lạ như tiếng "click" cơ học và sự thay đổi tông giọng bất thường trong cơn giận dữ.
Chiếc lông vũ đen có ý nghĩa gì?
Đây là dấu vết duy nhất để lại sau khi một nạn nhân bị bắt đi, liên quan trực tiếp đến cái tên "Núi Quạ" và những thực thể cổ xưa trú ngụ tại đây.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Fasaiokratwr



