Một trải nghiệm kinh hoàng của Certain_Plant7300 khi đối mặt với thực thể vô hình trong chính ngôi nhà mình vào một buổi chiều mùa đông ám ảnh.

Tôi chưa bao giờ là một kẻ tin vào những câu chuyện viển vông về ma quỷ hay những thực thể hắc ám từ hư vô. Đối với tôi, thế giới này vận hành theo những quy luật vật lý khô khốc. Thế nhưng, có những ký ức không chịu ngủ yên, chúng cứ bám lấy tâm trí tôi như một lớp sương mù dày đặc, nhắc nhở về một buổi chiều mùa đông năm ấy — khi bóng tối quyết định không chỉ đứng nhìn từ xa.
Tiếng động lạ giữa hư không
Sự việc xảy ra khi tôi mới 12 tuổi. Trong căn nhà chỉ có tôi và mẹ, một buổi chiều mùa đông lạnh lẽo bao trùm lấy không gian. Khi kim đồng hồ điểm những nhịp đều đặn vào lúc chiều muộn, bóng tối đã nuốt chửng vạn vật bên ngoài cửa sổ. Mẹ tôi quyết định đi mua sắm thực phẩm, để lại tôi một mình với niềm đam mê trò chơi điện tử dán chặt vào màn hình máy tính.
Khoảng 30 đến 40 phút sau khi mẹ rời đi, không gian yên tĩnh của ngôi nhà bị xé toạc bởi một âm thanh kinh hoàng. Một tiếng động trầm, nặng nề và đục ngầu, giống như một chiếc ba lô căng phồng bị ném thẳng xuống sàn nhà ngay trước cánh cửa phòng ngủ đang đóng kín của tôi. Tim tôi hẫng một nhịp. Âm thanh ấy thực đến mức tôi dám chắc chắn 100% rằng nó không phát ra từ loa máy tính.
Sự hiện diện của kẻ vô hình
"Mẹ ơi?" — Tôi cất tiếng gọi, hy vọng nhận được một lời hồi đáp thân thuộc để xua tan nỗi sợ đang nảy mầm. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến gai người. Tôi chết trân trên chiếc ghế, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa, đôi chân như bị đóng băng không thể nhúc nhích. Để trấn an bản thân, tôi cố gắng quay lại với trò chơi, nhưng luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng mách bảo rằng: Tôi đang bị theo dõi.
Cứ mỗi vài giây, tôi lại ngoái nhìn qua vai trái, nhìn về phía cánh cửa gỗ vẫn đang khép chặt. Cảm giác có một đôi mắt vô hình đang nhìn thấu qua lớp gỗ, xuyên qua da thịt tôi, khiến hơi thở trở nên dồn dập.
Cánh cửa mở vào cõi âm
Vài phút trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Trong một khoảnh khắc tạm dừng trò chơi, tôi quyết định kiểm tra lần cuối. Khi tôi quay đầu lại, máu trong người như đông cứng: Cánh cửa phòng vốn đã được đóng chặt suốt một giờ qua, giờ đây đã mở toang hoàn toàn. Phía sau nó không phải là mẹ tôi, cũng không phải một hình hài quen thuộc, mà là một hành lang sâu hun hút, tối đen như mực.
Tôi ngồi chết lặng trong 5 phút dài đằng đẵng, không thể cử động, không thể thét lên. Khi định thần lại, tôi run rẩy gọi cho mẹ qua điện thoại. Giọng mẹ vang lên bình thản, bà nói rằng bà vẫn đang ở cửa hàng mua sắm. Một mình tôi, với một con dao trong tay, đã đánh liều kiểm tra khắp hành lang. Không có ai cả. Không có cửa sổ nào mở. Không có một luồng gió nào đủ mạnh để xoay chuyển một cánh cửa nặng nề đến thế.
Sự việc ấy chỉ xảy ra duy nhất một lần và vĩnh viễn không bao giờ lặp lại, để lại trong tôi một hố đen của những câu hỏi không có lời giải. Liệu đó là một sự trùng hợp kỳ lạ của vật lý, hay là một lời chào hỏi từ một thứ gì đó vốn không thuộc về thế giới của người sống?
Tại sao Certain_Plant7300 lại chắc chắn đó không phải là âm thanh từ game?
Nhân chứng khẳng định âm thanh có độ trầm và thật đến mức cảm nhận được rung động vật lý ngay trước cửa phòng, khác biệt hoàn toàn với âm thanh kỹ thuật số.
Có giả thuyết tự nhiên nào cho việc cánh cửa tự mở không?
Thông thường có thể do gió hoặc bản lề lỏng, nhưng nhân chứng xác nhận tất cả cửa sổ đều đóng và cánh cửa đã được đóng chặt trong suốt hơn 1 giờ trước đó.
Phản ứng của người mẹ như thế nào?
Mẹ của Certain_Plant7300 xác nhận qua điện thoại rằng bà vẫn đang đi mua sắm tại thời điểm xảy ra sự việc, loại trừ khả năng có người thân trong nhà trêu chọc.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Certain_Plant7300



