Một chuyến taxi đêm tưởng chừng tình cờ nhưng lại là sự sắp đặt đầy ám ảnh của kẻ săn mồi. Bí ẩn đằng sau số nhà 14 Willow Creek Drive dần lộ diện.

Chào em, chính là em đó.
Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối – hai giờ sáng – thế giới thường chia làm hai loại người: những kẻ đang chìm trong mộng mị và những linh hồn lạc lối dưới ánh đèn đường leo lét. Tôi đã cầm lái chiếc taxi này qua hàng nghìn dặm phố phường, nhưng chưa một ai giống như em, chưa một ai khiến nhịp tim tôi đập một tiết tấu sai lệch đến thế khi ngồi vào hàng ghế sau.
Linh hồn lạc lối lúc hai giờ sáng
“Anh đưa tôi về nhà chứ? Tôi ở số 14 Willow Creek Drive… căn nhà đối diện công viên ấy…”
Giọng nói của em kéo dài, nhòe nhoẹt và nặng nề vì hơi men. Em không nên ra ngoài trong tình trạng này, Ronnie ạ. Nhất là khi chỉ có một mình. Thế giới này đầy rẫy những kẻ không hề có ý định tốt đẹp gì với một cô gái xinh đẹp và không còn khả năng tự vệ.
“Tôi sẽ đưa cô về tới nơi ngay thôi,” tôi đáp. Giọng tôi đã được luyện tập qua nhiều năm, trầm ổn, đáng tin cậy – âm thanh của một người đàn ông lương thiện đang làm tròn bổn phận.
Chiếc xe chuyển bánh, tiếng lốp nghiến trên mặt đường nhựa ẩm ướt vang lên một giai điệu đều đều, ru ngủ. Em gục đầu xuống ghế, vai khẽ đung đưa theo tiếng đài radio, đôi mắt lim dim. Trong mắt em, tôi không tồn tại. Tôi chỉ là một phần của cỗ máy, một món đồ nội thất vô tri trong không gian chật hẹp này.
Trò chơi của những danh xưng
Tôi quan sát em qua gương chiếu hậu. Em không giống những cô nàng lóng lánh trang kim hay loạng choạng trên giày cao gót mà tôi thường gặp ở các câu lạc bộ. Em mặc một chiếc sơ mi có cổ… sạch sẽ, chỉn chu. Một sự gọn gàng đầy cố ý.
Em đưa tay lên, tháo chiếc cúc áo trên cùng, ngửa cổ để luồng không khí lạnh tràn vào da thịt. Tay tôi siết chặt vô lăng. Có phải em làm thế cho tôi xem không? Em có thể yêu cầu bật điều hòa, nhưng em lại chọn cách phơi bày sự mong manh đó trước mặt tôi.
“Ugh… anh chắc sẽ ghét tôi lắm…” em thốt lên, gương mặt hiện rõ vẻ tội lỗi một cách ngây thơ. Em kể rằng mình đã bỏ quên điện thoại tại bữa tiệc. Ánh mắt xanh biếc của em nhìn thẳng vào mắt tôi qua gương, long lanh như một lời khẩn cầu. Làm sao tôi có thể từ chối đôi mắt đó?
Tôi quay xe lại câu lạc bộ dưới ánh đèn neon chói lóa. Em rướn người tới trước, ngón tay khẽ chạm vào vai tôi – một cái chạm nhẹ như lông hồng trên lớp vải nhưng lại đốt cháy tâm can tôi.
“Nếu anh định giữ số của tôi… thì tôi cũng nên biết tên anh chứ.”
“Luke,” tôi nói.
“Veronica. Nhưng bạn bè thường gọi tôi là Vee.”
“Tôi có phải là bạn không?”
Em mỉm cười, nụ cười của một kẻ nghĩ rằng mình đang nắm đằng chuôi. “Đúng hơn là… một người quen. Anh chưa có được đặc quyền gọi tôi là Vee đâu. Nhưng vì anh đã rất giúp đỡ… anh có thể gọi tôi là Ronnie.”
Bản hợp xướng của sự ám ảnh
Khi em chạy đi tìm điện thoại, tôi nhìn vào màn hình. Em tự lưu số mình là “Cô nàng taxi dễ thương”. Em có biết mình đang làm gì với tôi không, Ronnie? Khi em chạy trở lại, chiếc áo sơ mi mỏng manh của em rung động theo từng bước chân. Em không mặc nội y sao?
Cơn giận dữ bùng lên trong lòng tôi. Nghĩ đến cảnh những gã đàn ông khác nhìn chằm chằm vào em, thèm khát em như cách tôi đang làm khiến dạ dày tôi lộn nhào. Họ không xứng đáng. Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến em không bao giờ phải bước ra ngoài như vậy nữa.
Chúng tôi dừng lại trước số 14 Willow Creek Drive. Căn nhà im lìm, bóng tối bao trùm. Công viên đối diện vắng lặng như một nghĩa địa xanh. Em bước xuống xe, khép cửa bằng một tiếng “cạch” khô khốc. Kết thúc.
Tôi ngồi đó lâu hơn mức cần thiết. Quan sát. Ghi nhớ. Tôi đã biết địa chỉ này từ nhiều tuần trước, nhưng đêm nay, tôi đã có thêm một báu vật: tiếng cười của em qua điện thoại.
“Không sao đâu,” tôi thì thầm với băng ghế sau trống rỗng. “Tôi có thời gian mà. Tôi sẽ không bỏ lỡ buổi tập yoga của em vào sáng mai đâu. Xin lỗi vì hôm nay tôi đã vắng mặt, Ronnie, nhưng… em đã thấy tôi ngày hôm qua rồi… tôi không muốn làm em sợ quá sớm…”
Tôi từ từ lăn bánh, ánh đèn pha cắt đôi bóng tối của công viên, trong đầu đã bắt đầu chọn lựa bộ trang phục cho cuộc gặp gỡ “tình cờ” ngày mai. Tôi muốn mình thật hoàn hảo trong mắt em.
Tạm biệt nhé, Ronnie.
Tại sao Luke lại nói anh ta đã biết địa chỉ của Veronica từ nhiều tuần trước?
Điều này tiết lộ Luke không phải là một tài xế taxi tình cờ. Hắn đã bám theo và theo dõi lịch trình sinh hoạt của Veronica (Vee) từ rất lâu trước khi cuộc chạm trán này xảy ra.
Chi tiết "buổi tập yoga" có ý nghĩa gì?
Nó khẳng định mức độ kiểm soát và ám ảnh của Luke. Hắn biết rõ thói quen hàng ngày của cô, biến mình thành một bóng ma hiện diện trong mọi ngóc ngách đời tư của nạn nhân.
Veronica có thực sự an toàn sau khi xuống xe?
Không. Việc Luke có số điện thoại, địa chỉ nhà và nắm rõ lịch trình sáng mai cho thấy sự nguy hiểm chỉ mới bắt đầu. Câu chuyện khép lại với một lời đe dọa đầy rùng rợn về sự bám đuôi không hồi kết.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



