Khám phá câu chuyện ám ảnh về thực thể tà ác trong cánh đồng cỏ cao, kẻ biết nhại giọng người và biến nạn nhân thành những hình bù nhìn đầy ruồi bọ.

Thứ Hai lại đến, mang theo hơi thở nặng nề của những giảng đường đại học xa xôi. Nhưng với tôi, nỗi kinh hoàng không nằm ở những bài thi, mà nằm ở cánh đồng cỏ cao bên cạnh ngôi nhà mới mà mẹ tôi vừa mua. Mỗi khi nhìn qua cửa sổ, tôi luôn cảm thấy những ngọn cỏ ấy không chỉ đang lay động theo gió, chúng đang quan sát tôi.
Kẻ lạ mặt trong bóng tối đặc quánh
Con đường dẫn về nhà là một dải lụa đen dài hun hút, nơi những cột đèn đường thưa thớt yếu ớt chống chọi với bóng đêm. Ba phút lái xe mà tưởng như một thiên niên kỷ khi trái tim tôi đập loạn nhịp, lo sợ rằng chỉ trong một cái chớp mắt, tôi sẽ bị dịch chuyển khỏi khoang xe an toàn và ném vào giữa biển cỏ mênh mông kia.
Và rồi, đêm thứ Sáu định mệnh ấy đã đến. Nhóm bạn trung học ghé thăm, mang theo những tiếng cười vang và những câu chuyện phiếm. Trong một phút yếu lòng, tôi đã thốt ra bí mật về nỗi sợ của mình. "Mày sợ một đám thực vật sao?" – lời mỉa mai đó đã dẫn chúng tôi đến cửa ngõ của địa ngục vào lúc 8 giờ tối.
Tiếng bước chân không thuộc về con người
Bốn người chúng tôi, với những chiếc đèn pin điện thoại yếu ớt, bước vào lãnh địa của bóng tối. Mặt trăng trên cao như một con mắt lạnh lẽo đang chứng kiến chúng tôi bước vào cái bẫy đã giăng sẵn. Khi một người bạn tìm thấy khúc xương chó khô khốc trên mặt đất, sự im lặng bỗng chốc bao trùm. Những con dế ngừng gáy. Đám mây che khuất ánh trăng. Thế giới chỉ còn lại hơi thở dồn dập của bốn kẻ dại dột.
"Đừng đẩy tao!" – một đứa hét lên khi chúng tôi vẫn đứng cách nhau tận hai bộ. Một cành cây gãy răng rắc. Một thứ gì đó đang chạy. Nhanh. Rất nhanh. Chúng tôi quay đầu chạy thục mạng nhưng cánh đồng như giãn nở ra, giữ chặt lấy những bước chân tuyệt vọng. Giữa những tán cỏ, một thực thể cao lớn đang lướt đi, không phải chạy, mà là trượt đi một cách phi tự nhiên.
Cuộc gọi từ vực thẳm
Chúng tôi thoát ra được, nhưng cái giá phải trả là chiếc điện thoại của một người bạn bị rơi lại. Đêm đó, tại nhà tôi, khi bóng tối đang cào xé cửa sổ, điện thoại của tôi rung lên. Một cuộc gọi FaceTime từ chính chiếc máy đã mất.
Màn hình hiện lên một góc nhìn từ độ cao 15 bộ (gần 5 mét) đang nhìn thẳng xuống ngôi nhà của tôi. Tiếng thở dốc nặng nề phát ra từ loa, và rồi một giọng nói cất lên – chính xác là giọng của người bạn tôi: "Muốn lấy lại không? Vào mà lấy...". Nó không chỉ săn đuổi thể xác, nó đang đánh cắp danh tính của chúng tôi.
Bù nhìn bằng da thịt
Sáng hôm sau, người bạn ấy – trong một phút quẫn trí hoặc bị dẫn dụ – đã lao ngược trở lại cánh đồng. 5 giờ chiều, tôi đi tìm cậu ta. Mùi hương ấy ập đến trước khi tôi kịp nhìn thấy sự thật: một mùi thối rữa nồng nặc, ngọt lịm và nặng nề của xác thịt bị bỏ lại dưới nắng trời.
Ánh đèn pin của tôi chập chờn, rọi lên một hình hài đang đung đưa trên một chiếc cọc gỗ. Những con ruồi đen kịt bò lổm ngổm trên cổ, trên mặt cậu ta. Chiếc điện thoại vẫn bị trói chặt vào bàn tay đã cứng đờ, màn hình sáng lên một màu xanh lạnh lẽo: Nó đang gọi cho tôi.
Thực thể đó xuất hiện. Nó đứng cạnh cái xác, mỉm cười rộng đến tận mang tai rồi đổ sụp xuống, bò bằng bốn chi về phía tôi với tốc độ kinh hoàng. Tôi chỉ kịp chụp lại một tấm ảnh trong cơn hoảng loạn tột độ trước khi đạp xe thoát thân.
Hồi kết không có lối thoát
Mẹ tôi đã đồng ý chuyển nhà ngay lập tức sau khi xem tấm ảnh ấy. Ánh mắt bà chứa đựng một nỗi sợ hãi chưa từng thấy. Chúng tôi đã đi, nhưng tiếng cười nhại lại của người bạn quá cố vẫn vang vọng trong những giấc mơ của tôi. Cánh đồng ấy vẫn ở đó, xanh tốt một cách kỳ lạ, che giấu những bộ xương và những thực thể thông minh đến mức đáng sợ.
Thực thể trong cánh đồng là gì?
Đó là một thực thể cao lớn, có khả năng lướt trên cỏ và bò bằng bốn chi. Đặc biệt, nó có khả năng bắt chước giọng nói của con người để dẫn dụ nạn nhân.
Tại sao người bạn lại bị biến thành bù nhìn?
Dường như thực thể này có thói quen "trưng bày" nạn nhân của mình sau khi giết chết họ, biến họ thành những hình bù nhìn đầy ám ảnh trong lãnh địa của nó.
Tấm ảnh cuối cùng chứa đựng điều gì?
Tấm ảnh ghi lại hình ảnh thực thể đang bò bằng bốn chi đuổi theo nhân vật chính, đây là bằng chứng duy nhất khiến gia đình họ phải bỏ chạy khỏi vùng đất đó.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - We Shouldn't have gone in



