Khám phá bí ẩn rùng rợn tại tầng hầm đại học: Những ngày tháng 2 kỳ lạ, thực thể có lớp da phát sáng và cái kết kinh hoàng khi đối mặt với chính mình.

Sự Lệch Pha Của Thực Tại
Tôi đã quá mệt mỏi với việc ngồi im chờ chết trong khi thế giới xung quanh bắt đầu vặn xoẹo thành những hình thù dị hợm. Để giữ cho mình không phát điên, tôi bắt đầu ghi chép lại mọi thay đổi vào một cuốn sổ nhỏ, luôn khóa chặt trong ngăn bàn. Những dòng chữ này, có lẽ là bằng chứng duy nhất cho thấy tôi không hề hoang tưởng.
Ngày 20 tháng 2: Mọi thứ không như vẻ ngoài của nó. Sau khi dành cả ngày để ngủ nhằm trấn tĩnh tâm trí, tôi cố gọi cho mẹ. Chỉ có tiếng nói vô hồn của tổng đài: "Số máy quý khách vừa gọi không tồn tại". Tôi gọi cho cha. Kết quả tương tự. Tôi không dám hỏi ai về số liên lạc của họ, vì sợ rằng họ sẽ tống tôi vào viện tâm thần ngay lập tức.
Ngày 25 tháng 2: Thảm họa! Tôi lấy hết can đảm hỏi "thằng bạn thân" về số của mẹ. Nó nhìn tôi như thể tôi vừa đâm đầu vào tường gạch. Sau một quãng lặng đầy ám ảnh, nó thì thầm bằng giọng run rẩy: "Họ đi rồi, bạn hiền ạ", rồi nhìn tôi bằng ánh mắt lấm lét trước khi bước vội đi.
Ngày 29 tháng 2: Đây thậm chí còn chẳng phải năm nhuận! Tại sao tháng Hai lại có 29 ngày? Ở thế giới của tôi, cứ mỗi 4 năm mới có một "năm lùn", nơi tháng Hai chỉ có 26 ngày! KHÔNG! ĐIỀU NÀY KHÔNG ĐÚNG! LÀM SAO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI CÓ THỂ GIẢ VỜ NHƯ KHÔNG CÓ GÌ...
Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm
Ngày 1 tháng 3: Tôi đến gặp bác sĩ tâm thần. Họ chẩn đoán tôi bị "mất trí nhớ quy mô lớn", có lẽ là di chứng sau vụ suýt chết đuối. Họ bảo mọi chuyện sẽ ổn thôi. KHÔNG, KHÔNG HỀ ỔN. Tôi cần câu trả lời.
Ngày 5 tháng 3: Tôi bắt gặp một con chó đang ăn cỏ trên sân trường. Tôi biết thú săn mồi đôi khi ăn cỏ để tiêu hóa, nhưng con vật này đang nhai ngấu nghiến như một con bò! Mọi người cứ thế đi ngang qua như thể đó là điều bình thường nhất thế gian. Tôi đã nhìn nó quá lâu, đến mức những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía tôi còn nhiều hơn là về phía con chó kỳ quái đó.
Ngày 8 tháng 3: Tôi đã chuẩn bị xong trang bị leo núi tốt nhất từ số tiền tiết kiệm ít ỏi. Thứ Bảy này, khi những gã bảo vệ chìm vào giấc ngủ, tôi sẽ quay lại đó. Tôi cần sự thật, hoặc ít nhất là những mảnh vỡ của nó.
Thực Thể Dưới Đáy Nước
Đêm thứ Bảy đen đặc. Chiếc ổ khóa cũ kỹ, rỉ sét trên cánh cổng sắt không chịu nổi vài cú đập mạnh. Tôi cố định dây thừng vào cổng và tiến vào làn nước. Dù đèn pin của tôi cực mạnh, nước vẫn đục ngầu, đặc quánh như chì. Tôi hít một hơi thật sâu, thầm cầu nguyện rồi lặn xuống.
Bất ngờ, nước trở nên trong vắt. Những khối đen bí ẩn lơ lửng quanh tôi, bất động như đang canh chừng. Nhưng kinh khủng hơn, luồng sáng mà tôi hằng tìm kiếm đã biến mất. Thay vào đó là một hang động sâu thẳm. Những khối đen bắt đầu bao vây tôi, ngăn cản tầm nhìn. Khi tôi cố xua chúng đi, cảm giác chạm vào chúng... ghê rợn như chạm vào da người.
Rồi luồng sáng đột ngột quay lại! Qua lớp kính lặn, tôi bàng hoàng nhận ra đó không phải ánh sáng nhân tạo. Đó là lớp da phát quang sinh học. Và rồi, lớp da ấy chuyển động. Thứ quái thai đó mở mắt. ĐÔI MẮT NGƯỜI. Trắng dã, với con ngươi đen giãn nở hết cỡ, bao quanh bởi lớp da rực sáng. Một lực hút vô hình kéo tuột tôi về phía nó.
May mắn thay, sợi dây thừng đã căng hết cỡ! Tôi lơ lửng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, một bên là thế lực siêu nhiên, một bên là sợi dây cứu mạng. Đôi mắt ấy không hề chớp, không hề dao động, chỉ là một cái nhìn trống rỗng, chết chóc. Khi cảm thấy sợi dây sắp đứt, tôi rút con dao săn, lấy hết sức bình sinh đâm thẳng vào đôi mắt khổng lồ kia.
Hồi Kết Ám Ảnh
Trái đất như rung chuyển. Những khối đen lại ùa tới, lần này chúng bám chặt vào da thịt tôi. Tôi điên cuồng bơi lên mặt nước. Khi thoát ra được, chúng rụng xuống, để lại trên da tôi những vết phát ban đau đớn như bị muỗi đốt đại hình. Tôi lết cái xác không hồn về phòng ký túc xá và lịm đi.
Khi tôi tỉnh dậy, những vết ban đã dịu bớt. Nhưng tim tôi như ngừng đập. Đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt mở to hãi hùng... chính là bản thân tôi...
Tại sao các mốc thời gian trong nhật ký lại sai lệch so với thực tế?
Có vẻ như nhân vật chính đã lọt vào một thực tại song song hoặc một chiều không gian bị bóp méo, nơi lịch vạn niên và các sự kiện gia đình đã bị thay đổi hoàn toàn.Thực thể dưới đáy nước là gì?
Đó là một sinh vật có lớp da người phát sáng và đôi mắt người khổng lồ, dường như có khả năng thao túng vật chất và tạo ra các bản sao sinh học.Cái kết "tôi nhìn thấy chính mình" có ý nghĩa gì?
Đây là sự xác nhận rằng quá trình giả dạng hoặc thay thế đã hoàn tất. Nhân vật chính có thể đã mang theo một thực thể khác từ dưới nước lên, hoặc bản thân anh ta giờ đây mới là "kẻ lạ mặt".Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


