Một chuyến hiking định mệnh vào tháng 10 đã biến cuộc đời của Daniel và cậu con trai Owen thành cơn ác mộng khi họ bị một thực thể đội đầu Jack in the Box săn đuổi.

Con trai tôi còn sống. Đó là điều duy nhất giúp tôi đủ tỉnh táo để ngồi đây, gõ lại những dòng này. Owen vẫn ở đây, trong căn phòng kế bên, nhưng thằng bé giờ đây không bao giờ dám tắt đèn hành lang, và tiếng sột soạt của một chiếc túi giấy cũng đủ khiến nó rúm ró vì sợ hãi.
Tên tôi là Daniel. Con trai tôi, Owen, tám tuổi. Thằng bé thích khủng long, thích uống Sprite đóng chai thủy tinh kiểu Mexico, và có thói quen đặt những câu hỏi ngây ngô vào những thời điểm tồi tệ nhất. Mọi chuyện bắt đầu vào một ngày thứ Bảy khô khốc của tháng Mười, khi tôi quyết định đưa nó đi leo núi để tránh xa những màn hình điện thoại vô hồn.
Tiếng thì thầm của rừng già và ranh giới bị xóa nhòa
Khu rừng cách căn hộ của tôi khoảng 45 phút lái xe. Một nơi vốn dĩ dành cho những gia đình, những cặp đôi dắt chó đi dạo và những người già mang gậy leo núi. Nhưng cái vẻ bình thường đó chỉ là một lớp mặt nạ. Chúng tôi đến muộn vì những rắc rối vụn vặt: đổ xăng, mua kẹo dẻo, và tôi quên mang nước. Khi chúng tôi bước vào bìa rừng, ánh nắng tháng Mười đã bắt đầu nhạt nhòa, yếu ớt len lỏi qua những tán lá.
Sau 40 phút đi bộ, chiếc điện thoại của tôi đột ngột chỉ còn 6% pin rồi tắt ngóm. Đó là sai lầm đầu tiên. Sai lầm thứ hai là khi tôi chọn một con đường mòn rộng hơn, trông giống như đường công vụ, với hy vọng nó sẽ dẫn về bãi đỗ xe nhanh hơn. Nhưng không, rừng già bắt đầu nuốt chửng chúng tôi. Những thân cây trở nên dày đặc, kỳ dị, và Owen chỉ tay vào một thân cây già cỗi: "Bố ơi, cái cây này đang chảy máu."
Thứ nhựa đỏ thẫm, đặc quánh như máu người rỉ ra từ lớp vỏ cây khô khốc. Tôi bảo nó đó chỉ là nhựa cây, nhưng tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp. Chúng tôi lạc đường.
Thực đơn giữa hư vô
Khi bóng tối bắt đầu phủ xuống như một tấm liệm, chúng tôi nhìn thấy nó. Giữa những gốc cây cổ thụ, không có tòa nhà, không có bãi đỗ xe, cũng chẳng có dây điện... một bảng thực đơn Jack in the Box rực sáng. Nó đứng đó, tỏa ra ánh sáng trắng nhợt nhạt, mời gọi với hình ảnh những chiếc burger và taco đầy màu sắc. Một sự hiện diện phi lý đến nghẹt thở.
"Đừng lại gần đó bố," Owen thì thầm, giọng run rẩy. Thằng bé đúng. Nhưng sự kinh hoàng chỉ thực sự bắt đầu khi nó kéo áo tôi: "Đừng quay lại quá nhanh. Có một người ở đằng kia."
Hắn đứng đó, trên con đường mòn phía sau chúng tôi. Một kẻ đội chiếc đầu tròn trắng hếu của linh vật Jack in the Box, đội mũ giấy, mặc vest, đeo găng tay và cầm một chiếc túi giấy nhỏ màu trắng. Hắn không giống một người mặc trang phục hóa trang; hắn trông quá sạch sẽ, quá tĩnh lặng, và quá chuẩn xác đến mức rợn người.
"Muốn ăn burger không?" Hắn hỏi bằng một giọng hồ hởi, chuyên nghiệp của một nhân viên bán hàng thức ăn nhanh. Khi tôi bế thốc Owen chạy đi, hắn vẫn lững thững bước theo, không vội vã, như kẻ thợ săn đã biết chắc con mồi không thể thoát. "Chúng tôi có cả taco nữa đấy."
"Chúng tôi đang tuyển dụng"
Chúng tôi chạy đến một sân chơi cũ nát, rỉ sét giữa rừng sâu. Những chiếc xích đu tự chuyển động dưới hơi thở của gió. Hắn đứng ở bìa rừng, nụ cười vẽ trên chiếc đầu nhựa dường như đang rộng ra, để lộ những chiếc răng vuông vức, nhỏ xíu phía sau lớp sơn.
"Quý khách có muốn uống Sprite không? Không đá nhé?" Hắn thốt ra sở thích cá nhân nhất của Owen. Hắn không chỉ theo dõi chúng tôi; hắn biết chúng tôi.
Trong khoảnh khắc tồi tệ nhất, tôi trượt chân ngã xuống một cái rãnh sâu phủ đầy lá mục. Tôi ôm chặt Owen, nín thở trong bóng tối của bùn đất. Những bước chân nặng nề dừng lại ngay trên đầu chúng tôi. Một giọng nói vang lên, bình thản nhưng đầy ám ảnh: "Chúng tôi đang tuyển dụng."
Tôi dùng một cành cây mục đánh mạnh vào chiếc đầu trắng hếu khi hắn cúi xuống. Khoảnh khắc hắn sững sờ, tôi kéo Owen chạy trối chết về phía ánh đèn của một bãi đậu xe xa lạ. Một cặp vợ chồng đã cứu chúng tôi. Cảnh sát chỉ ghi chép rằng đó là "một cá nhân chưa xác định trong trang phục quảng cáo." Nhưng họ không thấy những gì tôi thấy.
Hồi kết không lối thoát
Ba ngày sau, tôi tìm thấy một chiếc túi giấy Jack in the Box dưới ghế xe. Bên trong chỉ có một tờ biên lai không ngày tháng, không địa chỉ, chỉ vỏn vẹn dòng chữ: SPRITE ĐÃ HẾT HÀNG.
Và kinh khủng hơn cả, Owen đã vẽ một bức tranh về chuyến đi. Phía sau thực thể đầu hề đó là một bóng đen cao lớn, gầy guộc khác. Owen gọi đó là "Quản lý". Thằng bé nói rằng nó đã nghe thấy gã đầu hề thì thầm: "Hắn không muốn bị rắc rối lần nữa."
Đêm qua, dưới cần gạt nước xe tôi, một tờ phiếu giảm giá xuất hiện. Nó không có logo thương hiệu, chỉ có dòng chữ in máy: ĐANG PHỎNG VẤN CHO CA ĐÊM. Và bên dưới là dòng chữ viết tay bằng mực đen: HÃY DẪN THEO CON TRAI ANH.
Nếu bạn thấy một bảng hiệu thức ăn nhanh rực sáng giữa rừng sâu, đừng dừng lại. Đừng trả lời. Đừng nhìn lại. Hãy chạy đi.
Thực thể đội đầu Jack in the Box là gì?
Không ai biết chắc chắn. Nó có vẻ là một thực thể siêu nhiên mượn hình dạng của các linh vật quen thuộc để tiếp cận và dẫn dụ nạn nhân, đặc biệt là trẻ em.Tại sao nó lại biết sở thích cá nhân của Owen?
Điều này gợi ý rằng thực thể này có khả năng thấu thị hoặc đã theo dõi cha con Daniel từ rất lâu trước khi họ bước vào rừng.Nhân vật "Quản lý" trong bức tranh của Owen là ai?
Đây có thể là kẻ đứng đầu hoặc một thực thể cấp cao hơn điều khiển các "nhân vật" như gã Jack in the Box, cho thấy một tổ chức quái dị ẩn sau những bảng hiệu rực rỡ.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


