Một cuộc dạo chơi trong tuyết trắng bỗng chốc trở thành cơn ác mộng khi những dấu chân kỳ lạ dẫn thẳng đến cửa nhà Aion... rồi biến mất vào thinh không.

Nhìn lại quãng thời gian đã qua, tôi chỉ có thể cay đắng thừa nhận rằng: Tất cả là lỗi của tôi. Từ giây phút khởi đầu cho đến hơi thở tàn lụi này, tôi chính là kẻ đã tự tay nhào nặn nên thảm kịch cho chính mình. Đây không phải là một cuốn nhật ký vượt qua nghịch cảnh, cũng chẳng phải danh sách những việc cần làm để trốn chạy thực tại. Không. Đây là một lời cảnh báo đẫm máu. Tôi đã có thể dừng lại. Tôi đã có thể chọn một cuộc đời bình lặng, già đi trong sự an yên của ngôi nhà mà tôi hằng mong ước. Nhưng bóng tối không buông tha cho những kẻ tò mò.
Ký ức của tôi giờ đây giống như những mảnh gương vỡ, sắc lẹm và méo mó. Đôi khi, tôi thấy mình đang quan sát thế giới qua đôi mắt của kẻ khác, nhìn họ hành động như những con rối dưới sự dẫn dắt của một định mệnh tàn khốc. Mọi chuyện luôn kết thúc theo một cách duy nhất. Luôn luôn là vậy.
Sự phản bội của xác thịt
“Mình sẽ ổn thôi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Tôi lẩm bẩm câu thần chú ấy đến lần thứ một trăm kể từ khi rời bệnh viện. Cơ thể tôi đã hồi phục, nhưng tâm trí thì không. Nó giống như một cỗ máy xay xát liên tục nhào nặn những kịch bản kinh hoàng nhất. Từng nhịp đập, từng cảm giác nhỏ nhặt nhất dưới lớp da cũng khiến tôi run rẩy. Có phải mũi khâu vừa đứt? Cảm giác lạnh lẽo dưới vết thương này là gì? Những cục u mềm nhũn và nhớp nháp dưới lớp vảy kia... liệu chúng là mủ, hay là một thứ ký sinh nào đó đang thành hình?
Tôi bước đi trong vô định để trốn chạy khỏi những câu hỏi ấy. Tiếng tuyết tan lạo xạo dưới chân như tiếng xương khô bị nghiền nát. Những ngày tháng Hai này, mùa đông dường như đang cố tình nán lại. Cảnh vật xung quanh im lìm đến đáng sợ. Những cái cây gầy guộc, trơ trụi vươn những cành tay khẳng khiu lên bầu trời xám xịt, trông chẳng khác nào một bầy bù nhìn đang cố cấu xé lẫn nhau. Không một tiếng chim, không một bóng sóc. Thời gian như đông cứng lại, và tôi, kẻ duy nhất còn sống sót trong nghĩa địa trắng xóa này.
Dấu chân kẻ lạ mặt
Tôi rẽ vào cánh đồng tuyết mà mình vẫn thường lui tới trước cuộc phẫu thuật. Giữa mặt phẳng trắng tinh khôi, một chuỗi dấu chân đập vào mắt tôi. Chúng to lớn hơn dấu chân người thường nhưng lại nhỏ hơn vết xích của xe trượt tuyết. Tuyết xung quanh đã hơi sụp xuống, chứng tỏ kẻ đó đã đi ngang qua đây vài ngày trước.
Trong một phút ngẫu hứng kỳ quái, tôi bắt đầu đặt chân mình vào những hố tuyết ấy, tự hỏi kẻ này là ai? Họ đang nghĩ gì? Nhưng trò chơi ấy chết yểu ngay khi tôi nhận ra hướng đi của chúng. Một đường thẳng tắp, lạnh lùng, dẫn từ sâu trong khu rừng rậm rạp, băng qua tảng đá lớn, vòng qua bụi cây, leo lên con dốc nhân tạo và... dừng lại ngay sát hàng rào sau nhà tôi.
Tim tôi đập thình thịch vào lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn. Tôi biết rõ khu vực này. Tôi là kẻ duy nhất từng đặt chân qua tảng đá đó. Không một ai, kể cả lão Sam hàng xóm, từng bén mảng đến đây. Cơn hoảng loạn bùng phát, đốt cháy cổ họng tôi bằng không khí lạnh buốt của tháng Hai. Tôi chạy. Tôi vấp ngã. Tôi chỉ muốn thoát khỏi sự hiện diện vô hình đang bóp nghẹt không gian.
Những con mắt điện tử
“Tôi nói với cô rồi!” Tôi hổn hển nhìn Karin, hơi thở vẫn còn run rẩy. “Dấu chân đó dẫn thẳng từ rừng đến hàng rào của chúng ta! Và chúng biến mất ngay tại đó! Không có đường về, không có dấu vết quay lại!”
Karin nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại, đặt một tách trà nóng xuống bàn. Cô ấy cố dùng logic để trấn an tôi: có lẽ là một chủ đất mới, có lẽ là ai đó đi lạc. “Aion, có bốn người sống trong căn nhà này. Chúng ta ra ngoài lấy củi, chơi với con Cherry... dấu chân quay lại có thể đã bị chúng ta dẫm nát rồi.”
Nhưng bản năng của tôi thét lên rằng cô ấy sai. Không một ai đi vào sân sau, tiến sát đến cửa kính sân hiên rồi bốc hơi vào không trung như thế cả. Cảm giác bị theo dõi bắt đầu bám lấy tôi như một lớp màng nhầy nhụa. Kể cả khi chúng tôi lắp đặt hệ thống an ninh dày đặc theo ý của Karin, nỗi sợ vẫn không hề thuyên giảm.
Có quá nhiều camera. Tôi không thể kiểm soát hết chúng. Mỗi khi màn đêm buông xuống, tôi rùng mình khi nghĩ về những đôi mắt đang dán chặt vào gáy mình. Một cảm giác ấm nóng, tởm lợm, như thể hàng ngàn con mắt đang chui rúc dưới chân tóc, luồn lách vào cổ áo tôi.
Bóng ma trong gương
Omwancha, cậu bạn cùng nhà, cũng dần mất kiên nhẫn với sự hoang tưởng của tôi. “Cherry không hề sủa. Không có ai ở đó cả!” Cậu ta gắt lên khi thấy tôi nhìn chằm chằm vào hình phản chiếu trên màn hình TV tắt ngóm.
Trong bóng tối mập mờ, tôi cam đoan mình đã thấy một thứ gì đó. Một bàn tay với những ngón tay dài bất thường bám vào khung cửa. Một khuôn mặt trắng bệch như xác chết với vầng trán quá cao và đôi mắt rộng ngoác đến dị dạng. Nó đang cười? Nó đang chờ đợi để rạch nát cổ họng tôi hay muốn len lỏi qua những kẽ gạch để tắm trong vũng máu của tôi như một con chim sẻ tắm trong cát?
Nhưng khi tôi quay lại... trống rỗng. Chỉ có bóng tối và sự im lặng đáng sợ.
Hồi kết rực lửa
Một tiếng thét xé lòng đâm xuyên qua đại não, lôi tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Tiếng sủa hung hãn của con Cherry vang lên như tiếng lách cách của roi da. Tôi run rẩy bước ra khỏi phòng, suýt nữa ngã nhào xuống cầu thang.
Cánh cửa trước mở toang. Không khí lạnh tràn vào, liếm láp da thịt rồi ngấm tận xương tủy. Nó mang theo một món quà không ai mong đợi: mùi hôi thối nồng nặc và những sợi khói đen kịt. Ánh lửa cam rực cháy bên ngoài khiến mọi thứ hiện lên với độ tương phản kinh hoàng.
Kể từ giây phút đó, ký ức của tôi hoàn toàn đứt đoạn. Những dòng tiếp theo sẽ là lời thuật lại về việc cuộc đời tôi – theo cách mà con người vẫn hiểu – đã kết thúc như thế nào. Tôi chỉ hy vọng, ai đó sẽ rút ra được bài học từ những sai lầm của tôi.
Bí ẩn về những dấu chân trên tuyết là gì?
Những dấu chân chỉ có chiều đi đến hàng rào nhà Aion mà không có chiều về, cho thấy kẻ lạ mặt có thể đã đột nhập vào nhà hoặc sở hữu một khả năng phi tự nhiên để biến mất.Tại sao Aion lại cảm thấy bị theo dõi dù đã lắp camera?
Đó có thể là sự hoang tưởng do sang chấn sau phẫu thuật, hoặc hệ thống camera thực chất đã trở thành công cụ để "thứ đó" quan sát ngược lại anh ta.Điều gì đã xảy ra ở đoạn kết?
Một vụ hỏa hoạn và sự xâm nhập bất ngờ đã xảy ra, đánh dấu sự kết thúc của "thời gian" dành cho Aion và bắt đầu một thực tại kinh hoàng hơn.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Người dùng rahonn



