Một kế hoạch trả đũa nhỏ nhen đã đẩy Claire vào tay kẻ sát nhân biến thái. Cái giá phải trả cho sự đố kỵ là nỗi ám ảnh kéo dài đến tận cùng đời người.

Tôi từng ước em gái mình biến mất. Không phải một cái chết đau đớn, không phải một sự hành hạ thể xác. Tôi chỉ đơn giản muốn nó tan biến. Chỉ một chút thôi, đủ để ánh mắt của cha mẹ thôi không còn đóng đinh vào sự hoàn hảo của nó, mà lần đầu tiên trong đời, tìm thấy tôi.
Nhưng cuộc đời vốn không phải là một câu chuyện cổ tích về sự công bằng. Nó là một vũng bùn đen ngòm của những điều hối tiếc muộn màng.
Kế hoạch của bóng tối
Claire là ánh mặt trời, là "cô gái vàng" của gia đình. Xinh đẹp, thông minh, và tồi tệ nhất là – nó lại quá tốt bụng. Khi nó 5 tuổi, nó vẽ hình hai chị em nắm tay nhau. Khi 10 tuổi, nó đọc những cuốn sách sến súa tôi thích chỉ để có chuyện để nói. Còn tôi? Tôi đáp lại bằng sự ghê tởm âm ỉ.
Mọi thứ bắt đầu rạn nứt vào năm Claire 18 tuổi. Đêm đó, khi tôi đang chuẩn bị giấu mình vào bóng tối của căn phòng, một tiếng thì thầm lọt qua khe cửa phòng Claire: "Ôi, thôi đi. Anh hư quá!". Những tiếng cười rúc rích, những lời hứa hẹn lén lút về một cuộc gặp gỡ vào thứ Bảy – khi cha mẹ vắng nhà. "Công chúa hoàn hảo" sắp lẻn ra ngoài để gặp một gã con trai.
Một ý nghĩ độc địa nảy ra trong đầu tôi. Tôi sẽ không ngăn cản. Tôi sẽ giăng một cái bẫy. Tôi sẽ để nó đi, rồi sau đó đóng vai một người chị lo lắng, chạy đến nhà Marybeth – nơi nó nói dối là sẽ ngủ lại – và vạch trần bộ mặt thật của nó trước mặt cha mẹ. Tôi muốn thấy sự thất vọng tràn trề trong mắt họ. Tôi muốn Claire phải nếm trải cảm giác của một kẻ thất bại.
Vũ điệu của ác quỷ
Thứ Bảy đến nhanh như một cơn gió độc. Tôi thấy Claire loay hoay với mái tóc màu nâu đỏ, thử cả chục bộ đồ. Tôi bước vào, giả vờ quan tâm: "Chiếc váy xanh lá cây đi. Nó khiến tóc em rực rỡ lắm". Nó cười, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng: "Cảm ơn chị... Lời chọn lựa của chị là nhất, Sissy!".
7 giờ tối, tôi rời nhà, lòng hả hê với kế hoạch hoàn hảo. 8 giờ 15, tôi quay lại, thấy căn nhà trống rỗng nhưng chiếc áo khoác denim của Claire vẫn nằm trên giường. Tôi cầm lấy nó, lái xe đến nhà Marybeth, môi ngân nga một giai điệu chết chóc.
Nhưng khi mẹ của Marybeth mở cửa, và khi chính Marybeth lắp bắp thừa nhận rằng Claire không có ở đó, trái tim tôi bỗng thắt lại một nhịp. Cú điện thoại cho cha mẹ được kết nối. Sự hào hứng của tôi tan biến, thay vào đó là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cha tôi, với gương mặt đỏ gay và đôi mắt vấy máu, gào thét vào điện thoại: "Claire! Claire! Con ở đâu?". Và rồi, từ phía bên kia đầu dây, một âm thanh vang lên mà tôi sẽ mang theo xuống mồ: Tiếng gào khóc. Tiếng rên rỉ đau đớn của Claire.
"Bố ơi! Cứu con với, làm ơn. Con xin lỗi. Con xin l..."
Một tiếng thét xé tâm can rồi lặng ngắt. Chiếc điện thoại của bố tôi vỡ tan tành trên sàn nhà, giống như tương lai của gia đình tôi lúc bấy giờ.
40 dặm về phía Đông và mảnh vải xanh
Claire đã không gặp một cậu chàng cùng trường nào cả. Nó đã gặp "Ethan" – một kẻ săn mồi trên mạng, kẻ đã xóa sạch dấu vết và dùng danh tính giả để dụ dỗ nó. Hai tuần sau đó là một địa ngục tĩnh lặng. Cha mẹ không còn nhìn tôi. Họ chỉ nhìn vào bức ảnh của Claire trên bệ lò sưởi.
Thứ Hai định mệnh ấy, cảnh sát tìm thấy em tôi. 40 dặm về phía Đông, trong một khu rừng rậm rạp. Một người leo núi đã nhìn thấy một mảnh vải màu xanh lá cây nhô lên từ mặt đất lạnh lẽo.
Claire đã bị tortured and brutalized (tra tấn và làm nhục) cho đến hơi thở cuối cùng. Kẻ thủ ác vẫn là một bóng ma không tên, kẻ đã biết mọi thứ về Claire trước cả khi nó kịp mở lời. Tôi đứng đó, đôi bàn tay từng muốn đẩy em mình đi, giờ đây run rẩy bám víu lấy chiếc áo khoác denim cũ kỹ.
Tại đám tang, mẹ tôi đứng bên cạnh, hơi thuốc lá nhạt nhòa trong không gian u uất. Bà nói: "Nó tôn thờ con lắm. Con biết không, từ đầu tiên nó nói được không phải là 'Bố' hay 'Mẹ', mà là 'Sissy' (Chị)".
Tôi quỵ xuống mặt đường. Bầu trời vẫn xanh rực rỡ, nhưng thế giới của tôi đã vĩnh viễn mất đi màu sắc. Tôi chạm vào hình xăm mới trên cổ tay mình – chữ "Sissy" bằng mực xanh lá cây. Nó sẽ ở đó mãi mãi, nhắc nhở tôi về một buổi tối thứ Bảy, về một chiếc váy xanh, và về một người chị đã tự tay đẩy em mình vào họng súng của quỷ dữ.
Khám phá bí ẩn
Kẻ mang tên "Ethan" thực sự là ai?
Cảnh sát chỉ tìm thấy một chiếc điện thoại vỡ tại công viên gần nhà, nơi chỉ có một số liên lạc duy nhất là của Claire. Các cuộc gọi video đã bị can thiệp kỹ thuật để che giấu nhân dạng thật. Hắn vẫn đang lẩn khuất đâu đó ngoài kia.Tại sao người chị lại cảm thấy hối hận sâu sắc dù ban đầu rất ghét Claire?
Sự hối hận không đến từ tình yêu, mà đến từ sự trừng phạt của lương tâm khi nhận ra rằng một hành động đố kỵ nhỏ nhen đã dẫn đến một hậu quả kinh hoàng không thể đảo ngược.Chi tiết "vải xanh lá cây" có ý nghĩa gì?
Màu xanh lá cây là màu Claire yêu nhất và cũng là màu người chị đã tư vấn cho Claire mặc trong đêm định mệnh. Nó trở thành biểu tượng của sự phản bội và cái chết.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - r/nosleep



