Josh và người vợ mang thai vô tình bước chân vào một thị trấn bị nguyền rủa, nơi bầu trời hóa vàng và cái chết ẩn mình sau những tiếng thì thầm gọi tên.

Tôi đã đặt bút xuống rồi lại nhấc lên không dưới mười lần. Những dòng chữ này không chỉ được viết bằng mực, mà bằng cả sự run rẩy của một kẻ vừa từ cõi chết trở về. Tên tôi là Josh, hai mươi sáu tuổi, một kẻ khốn cùng sinh ra và lớn lên nơi rìa Montana hoang vu. Cuộc đời tôi vốn dĩ là một bản nhạc buồn của những hóa đơn quá hạn và tiếng cãi vã xuyên qua những bức tường mỏng dính của căn hộ tồi tàn.
Vợ tôi, Charrie, khi ấy đang mang trong mình một mầm sống mới. Sự túng quẫn bóp nghẹt chúng tôi cho đến ngày định mệnh ấy—ngày một tờ rơi rực rỡ xuất hiện trong đống thư rác: "CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI KHỞI ĐẦU MỚI". Những lời hứa hẹn về một thiên đường: nhà giá rẻ, công việc sẵn có, hàng xóm thân thiện. Nó giống như một miếng mồi thơm ngon đặt trong chiếc bẫy thép han gỉ.
Hành trình vào hư vô
Chúng tôi lăn bánh trên chiếc Ford Tempo 1989 của cha tôi, tiến về phía hy vọng. 11:36 trưa, một thị trấn hiện ra, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một tấm biển tên. Điều kỳ quái đầu tiên đập vào mắt tôi không phải là kiến trúc, mà là những xác xe cũ từ thập niên 60, 70 nằm rải rác bên vệ đường như những cỗ quan tài kim loại bị bỏ mặc cho đến chết.
Thị trấn này như một bức tranh cổ điển bị đóng băng trong thời gian. Những cửa hàng "Mom-and-pop" đầy màu sắc, những ngôi nhà rộng lớn dành cho giới thượng lưu. Tại đây, chúng tôi chạm trán Sheriff Tucker và Sheriff Lock. Họ lịch lãm, nhưng nụ cười của họ dường như quá hoàn hảo, như được vẽ lên bằng một lớp sáp lạnh lẽo. "Đừng ra ngoài sau bảy giờ tối. Chó sói và gấu nhiều lắm," Tucker cảnh báo. Một lời khuyên chân thành, hay là một sắc lệnh sinh tử?
Bản giao kèo trị giá 10.600 đô la
Chúng tôi trở lại sau một tuần với tất cả gia sản trên một chiếc xe tải nhỏ. Một tay môi giới nhà cửa đón chúng tôi với nụ cười hốc hác. Hắn dẫn chúng tôi đến một căn dinh thự hai tầng, bốn phòng ngủ, có cả hầm ngầm—tất cả chỉ với giá 10.600 USD. Giữa lúc giá nhà thế giới đang điên cuồng chạm ngưỡng 400.000 USD, cái giá này chẳng khác nào một lời nguyền giấu mặt.
"Tại sao trên mỗi bậu cửa sổ đều có nến?" tôi hỏi. Hắn chỉ nhún vai: "Để dùng cho tương lai thôi. Đừng bận tâm."
Nhưng hàng xóm của chúng tôi, Phil, một gã đàn ông với ánh mắt chứa đựng sự mục nát của chín năm sống tại đây, đã gieo vào lòng tôi nỗi sợ hãi tột cùng bằng một câu nói: "Cậu đã sai lầm khi đến đây. Một sai lầm vĩ đại." Sau đó là Fawna, người phụ nữ hớt hải thì thầm như tiếng gió qua khe cửa: "Đừng tin vào những giọng nói trong bóng tối. Và hãy thắp nến lên nếu muốn sống sót qua đêm đầu tiên."
Khi bầu trời nhuốm màu bệnh hoạn
Bốn ngày trôi qua trong sự bình yên giả tạo. Tôi tìm được việc quản lý cửa hàng với mức lương kỳ lạ: 3.55 USD/giờ. Ở đây, mọi thứ rẻ mạt đến khó tin, ngoại trừ một thứ: Nến. Những cây nến có giá lên tới 28 USD, đắt đỏ như thể chúng được đúc từ vàng ròng.
Và rồi, ngày thứ tư định mệnh ập đến. 6:57 chiều, Fawna đập cửa nhà tôi, gương mặt biến dạng vì hoảng loạn. Cô ấy chỉ tay lên trời. Toàn bộ đường chân trời đã hóa thành một sắc vàng kinh tởm—không phải màu nắng ấm, mà là màu của sự thối rữa, màu của một nhãn cầu khổng lồ đang nhìn chằm chằm xuống nhân gian.
"THE YELLOW" (SẮC VÀNG) đã đến.
Tôi điên cuồng thắp nến. Mỗi ngọn lửa bùng lên là một tia hy vọng mỏng manh. Đêm đó, trong sự tĩnh lặng chết chóc, một giọng nói vang lên từ phía cửa sau. Giọng của cha tôi. Trầm ấm, quen thuộc. Tôi thấy ông đứng đó, ngoài màn sương vàng vọt. "Cha đến để xem con trai cha trưởng thành thế nào," cái bóng ấy nói.
Cái bẫy của hư vô
Đột ngột, cơ thể tôi hóa đá. Tôi không thể chớp mắt, không thể hét lên. Một lực lượng vô hình bóp nghẹt ý chí của tôi, ép đôi chân tôi bước về phía cánh cửa, về phía thực thể đang mang hình dáng của người cha kính yêu. Tôi đã suýt mở chốt cửa, suýt nữa đã hiến dâng linh hồn mình cho bóng tối, nếu Charrie không kịp chạm vào vai tôi.
Ma thuật tan biến. Tôi ngã quỵ. "Đó không phải là cha," tôi rên rỉ khi những tiếng gọi kiên nhẫn vẫn tiếp tục cào xé qua những bức tường gỗ. Chúng tôi đã sống sót qua đêm đầu tiên, nhưng sắc vàng ngoài kia vẫn chưa tan biến. Nó đang chờ đợi. Nó biết chúng tôi đã ở đây.
Giải mã bí ẩn "The Yellow"
Tại sao giá nhà ở đây lại rẻ đến mức phi lý?
Cái giá 10.600 USD không phải là tiền mặt, mà là một bản giao kèo vô hình. Thị trấn cần "người mới" để duy trì những nghi lễ hoặc sự tồn tại của thực thể "The Yellow".
Sắc Vàng (The Yellow) thực chất là gì?
Đó là một sự kiện siêu nhiên định kỳ. Khi bầu trời chuyển vàng, ranh giới giữa thực tại và hư vô bị xóa nhòa, cho phép các thực thể bắt chước (mimics) săn đuổi con người.
Tại sao nến lại đắt và cực kỳ quan trọng?
Nến không chỉ để thắp sáng. Dường như ánh sáng từ nến (có thể là loại nến đặc biệt) tạo ra một vòng bảo vệ ngăn chặn các thực thể xâm nhập vào tâm trí và thể xác cư dân.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Yellow (Pt. 1) - r/nosleep



