Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại ga tàu điện ngầm Reyes Lane, nơi những ký ức chồng chéo và sự hiện diện của bản sao đầy ám ảnh xé nát thực tại của Ren.

Khởi đầu của sự tan rã
Tôi đã ngồi bất động suốt bốn mươi phút chỉ để tìm cách đặt bút. Cái sự tĩnh lặng này thật lạ lẫm, vì trước đây, ngôn từ trong tôi tuôn chảy như một dòng suối trong trẻo. Giờ đây, dòng suối ấy đã trở thành một vực thẳm hỗn mang. Ký ức không còn là những mảnh ghép rời rạc; chúng chồng chất lên nhau, nén chặt đến mức tôi cảm thấy sàn nhà dưới chân mình đang tan biến.
Sasha đã đi rồi. Cô ấy không chết, nhưng sự ra đi của cô ấy để lại một khoảng trống còn rợn người hơn cả sự mất mát. Tôi cần phải kể về ga tàu đó trước, nếu không, bóng tối trong lòng tôi sẽ nuốt chửng lấy sự thật này mãi mãi. Đây là nỗ lực thứ ba của tôi. Quá tam ba bận.
Chuyến tàu về phía hư không
Đêm thứ Năm. Khi kim đồng hồ điểm mười một giờ mười lăm phút khuya, tôi bước lên toa tàu điện ngầm. Đó là khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, khi những toa tàu vắng lặng đến mức bạn có thể nghe thấy nhịp tim đập loạn của chính mình. Tôi ngồi ở giữa toa, ôm chặt chiếc túi vào lòng như thể đó là sợi dây duy nhất nối tôi với thực tại.
Trong những ngày qua, trí não tôi đã trở thành một bãi rác khổng lồ của những cuộc đời xa lạ. Những cái tên, những khuôn mặt của bốn mươi hay năm mươi người lạ mặt tự dưng xuất hiện, đầy đủ chi tiết và sống động như thể tôi đã sống cuộc đời của họ. Tôi đã không ngủ suốt hai ngày. Những buổi sáng đến sớm hơn dự định, chồng lấp lên những buổi chiều chưa kịp kết thúc. Tôi luôn trễ nải trong chính dòng thời gian của mình.
Sáu phút sau khi tàu chuyển bánh, ánh đèn huỳnh quang chớp nháy rồi mờ hẳn đi. Không phải tắt ngóm, mà là một sự sụt giảm năng lượng rợn người. Qua lớp kính ngăn cách, tôi thấy các toa khác vẫn sáng rực rỡ. Chỉ riêng nơi tôi ngồi là bị bóng tối bủa vây.
Bốn phút sau, tàu chậm lại mà không có bất kỳ thông báo nào. Cửa mở.
Reyes Lane – Ga tàu bị vùi lấp
Tôi bước xuống Reyes Lane. Cái tên này không nằm trên bản đồ, nhưng nó nằm trong tôi, nung nấu suốt mười bốn tháng qua. Nền ga bằng bê tông lạnh lẽo, những lớp sơn trắng đục bong tróc. Trên tường, tấm biển cũ kỹ hiện ra: REYES LANE - PLATFORM C.
Hành lang hun hút dẫn tôi đến một sảnh chờ rộng lớn với những hàng ghế gỗ mục nát. Ánh đèn dây tóc trong lồng sắt treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, chập chờn theo nhịp thở của hư vô. Và ở đó, trên một chiếc ghế, Hắn đang ngồi.
Hắn mặc chiếc áo khoác đó. Hắn không cử động, không hít thở, sự bất động của hắn vượt xa giới hạn của người sống. Khi tôi gọi tên mình – cũng chính là tên hắn – hắn ngẩng đầu lên.
Gương mặt trong gương và đôi mắt tràn đầy
Đó là gương mặt tôi. Từng nếp nhăn, cái mũi hơi lệch sang trái, đường chân tóc... tất cả đều là tôi. Nhưng đôi mắt hắn thì khác. Chúng "đầy". Đầy như một chiếc ly nước sắp tràn, đầy như một căn phòng bị nhồi nhét đồ đạc đến tận trần nhà. Hắn nhìn tôi, nhưng tôi biết hắn chẳng thấy tôi, vì bên trong hắn đã không còn chỗ trống cho bất kỳ điều gì mới mẻ nữa.
"Anh không nên xuống tàu," giọng nói của hắn vang lên, trầm đục và run rẩy giống hệt giọng tôi.
"Tôi biết," tôi đáp.
"Không," hắn nhìn xuống đôi bàn tay đan chặt. "Anh vẫn chưa biết gì đâu."
Tôi đã ở dưới hầm ngầm đó suốt ba giờ đồng hồ. Nhưng ký ức của tôi chỉ còn lại những mảnh vụn. Tôi nhớ mình đã ngồi xuống ghế đá. Tôi nhớ hắn đã thì thầm một câu nói mà đến giờ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí: "Thành phố này không bao giờ đánh mất bất cứ thứ gì."
Khoảng trống rợn người
Khi tôi tỉnh lại trên băng ghế, hắn đã biến mất. Tôi trở về nhà lúc hai giờ bốn mươi lăm phút sáng. Sasha ngồi đó, nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ. Cô ấy nói cô ấy không còn nhận ra người đàn ông đang đứng trước mặt là ai nữa. Không phải vì tôi thay đổi diện mạo, mà vì linh hồn tôi đã bị pha loãng bởi hàng nghìn mảnh đời khác.
Cô ấy đã dọn đến ở với em gái từ hai ngày trước. Còn tôi, tôi đứng đây với khoảng trống một tiếng rưỡi trong ký ức tại ga Reyes Lane. Nó giống như một chiếc răng bị nhổ đi, để lại một hố sâu đau đớn mà lưỡi tôi cứ vô thức tìm chạm vào.
Sáng nay, tôi lại tìm thấy mẫu đơn của Văn phòng Đặc biệt ████████. Nó có địa chỉ xử lý ngay gần Reyes Lane. Mẫu đơn có mười hai phần. Tôi đã điền xong mười một phần.
Tôi không thể sống với một khoảng trống. Thành phố này có một trí nhớ vĩnh cửu, và đâu đó trong bóng tối của Reyes Lane, mảnh ghép cuối cùng của thứ mà tôi đang trở thành đang chờ đợi tôi.
Tên tôi là Ren. Tôi đã sống ở thành phố này mười bốn tháng. Và ngày mai, tôi sẽ hoàn tất phần thứ mười hai của bản giao kèo với bóng tối.
Khám phá những bí ẩn vùi lấp
Tại sao ga Reyes Lane lại không có trên sơ đồ tàu điện?
Reyes Lane có vẻ là một "không gian rỗng" hoặc một ga tàu đã bị xóa sổ khỏi thực tại hành chính nhưng vẫn tồn tại trong dòng chảy ký ức của thành phố, chỉ những người bị "chồng lấp ký ức" như Ren mới có thể tìm thấy.
Thực thể song trùng (Doppelgänger) của Ren là ai?
Hắn có thể là một phiên bản cũ của Ren, hoặc một người tiền nhiệm đã bị nuốt chửng bởi ký ức của thành phố, hiện thân cho tương lai mà Ren đang dần tiến tới.
Khoảng trống 1.5 giờ trong ký ức chứa đựng điều gì?
Đây là chi tiết gây ám ảnh nhất; đó có thể là lúc Ren thực hiện một nghi thức hoặc một sự trao đổi linh hồn mà phần ý thức hiện tại của anh bị buộc phải quên đi.
Văn phòng Đặc biệt ████████ đóng vai trò gì?
Đây có thể là tổ chức kiểm soát hoặc thu thập những "phế tích linh hồn" của thành phố, và việc điền mẫu đơn chính là bước cuối cùng để Ren chính thức trở thành một phần của hệ thống kinh dị này.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


