Cuộc chạm trán đầy ám ảnh với một linh hồn bị thiêu sống tại hành lang ký túc xá và sự thật kinh hoàng đằng sau những căn phòng đóng kín từ bên ngoài.

Khúc Dạo Đầu Của Bóng Tối
Người ta vẫn thường rỉ tai nhau rằng, mỗi khu ký túc xá đều là một nấm mồ chôn giấu ít nhất một vài giai thoại rùng rợn. Khi tôi đặt chân đến nơi này, sự hoài nghi luôn hiện hữu như một lớp sương mù bao phủ tâm trí. Mỗi khi bước ngang qua những dãy nhà cao tầng, tôi luôn có cảm giác kỳ lạ về một ánh mắt lạnh lẽo đang dõi theo mình từ trên sân thượng thượng, một cái nhìn không thuộc về thế giới người sống.
Nhưng phải đến cái đêm định mệnh ấy, tôi mới thực sự hiểu thế nào là nỗi sợ hãi chạm thấu xương tủy. Đêm đó, khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, khoảng từ 12 giờ đêm đến 1 giờ sáng, tôi vẫn còn thức. Người bạn cùng phòng đã về quê, để lại tôi cô độc trong căn phòng vắng lặng. Tôi đắm mình vào những thước phim ngắn vô thưởng vô phạt trên màn hình laptop để xua tan không gian tĩnh mịch.
Sự Hiện Diện Của Lửa Và Khói
Bất thình lình, nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ thấp xuống như thể có một khối băng vô hình vừa vỡ tan, giảm mạnh ít nhất 5 độ C. Cổ họng tôi khô khốc, khao khát một ngụm nước ấm để làm dịu đi cái lạnh đang thấm vào da thịt. Khi kiểm tra bình nước, chỉ còn lại vài giọt không đủ làm ướt đôi môi nứt nẻ. Tôi gập máy, cầm lấy chai không và bước ra ngoài.
Máy lọc nước nằm ở cuối dãy hành lang, trong phòng ăn chung. Ánh đèn neon dọc lối đi chập chờn, nhấp nháy liên hồi như nhịp tim của một kẻ đang hấp hối, khiến đôi mắt tôi đau nhức. Không gian vắng lặng đến mức tiếng hơi thở của chính mình cũng trở nên vang vọng. Dường như có thứ gì đó đang lảng vảng quanh đây, dù tuyệt nhiên không có một bóng người, ngay cả nhân viên vệ sinh cũng đã chìm vào giấc ngủ từ lâu.
Vừa vặn đầy chai nước và quay lưng lại, một mùi hương kinh tởm xộc thẳng vào mũi tôi: mùi thịt người bị cháy sém. Sự tò mò chết người thúc giục tôi quay đầu lại. Và ở đó, đứng giữa ánh đèn nhấp nháy, là CÔ TA.
Một người đàn bà trong bộ váy ngủ họa tiết chấm bi. Đôi bàn tay cô ta đen kịt vì vết bỏng, khuôn mặt đẫm nước dãi như thể bị thiêu sống ngay trong lúc đang say ngủ. Đôi mắt cô ta là hai hố đen sâu thẳm, đôi môi méo xệch như vừa chịu một luồng điện cao thế chạy qua cơ thể.
"Ai?" - Tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng thì thầm của hư vô. Luồng khí lạnh cuộn xoáy quanh tôi, định lượng sự sống sót của con mồi. "Không phải ngươi. Không phải là ngươi. Cô ta đâu? Cô ta đâu rồi?"
Những ngón tay gầy guộc, cháy đen của thực thể ấy vươn về phía cổ tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sát khí nồng nặc muốn nuốt chửng linh hồn mình. Tôi run rẩy thốt lên trong nước mắt: "Tôi không biết... tôi là người mới đến đây... tôi thực sự không biết..."
Bí Ẩn Vùi Lấp Dưới Tro Tàn
Thực thể ấy dừng lại, suy xét: "Mới đến sao? Vậy ngươi không biết kẻ nào đã làm thế này với ta... Có thể lắm. Đi đi. Quay về đi."
Tôi lảo đảo lùi lại, cố gắng giữ chút bình tĩnh cuối cùng để trở về phòng và chốt chặt cửa. Đêm đó, tôi chìm vào cơn hôn mê bởi trận sốt cao kinh hoàng. Sáng hôm sau, khi người bạn cùng phòng trở về, tôi đã kể lại toàn bộ câu chuyện với cơ thể vẫn còn run rẩy.
"Cậu gặp cô ấy rồi sao?" - Bạn tôi thản nhiên đáp lại bằng một nụ cười đầy ẩn ý - "Tớ cứ tưởng cô ấy đã rời đi từ lâu rồi chứ."
Theo lời kể của bạn tôi, đó là một nữ sinh khóa trên đã chết một cách đầy bí ẩn ngay tại khu ký túc xá này. Vào năm nhất của bạn tôi, cả hành lang bốc lên mùi thịt nướng nồng nặc trong suốt ba ngày mà không ai hay biết. Khi cánh cửa căn phòng cuối hành lang bị phá vỡ, người ta tìm thấy thi thể của chị ấy: tay cháy sém, mặt đầy nước dãi và bị điện giật cho đến chết. Điều đáng sợ nhất là căn phòng đó bị khóa trái từ bên ngoài.
Cứ vào ngày 14 hàng tháng, linh hồn ấy lại lang thang để tìm kiếm kẻ đã sát hại mình. Người bạn cùng phòng của nạn nhân năm xưa đã về quê ngay trước ngày xảy ra vụ việc, nhưng đúng một tháng sau, cũng vào ngày 14, cô ta đã gieo mình tự sát từ trên sân thượng.
Khi nghe đến đó, toàn thân tôi sởn gai ốc. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng như một lời cảnh báo từ cõi âm rằng: trò chơi trốn tìm của người chết vẫn chưa bao giờ kết thúc.
Tại sao linh hồn lại xuất hiện vào ngày 14 hàng tháng?
Vì đó là ngày đánh dấu sự ra đi của nạn nhân và cũng là ngày người bạn cùng phòng cũ của cô ta nhảy lầu tự sát.Tại sao căn phòng lại bị khóa từ bên ngoài?
Đây là chi tiết then chốt cho thấy đây không phải một tai nạn do điện mà là một vụ giết người được dàn dựng tinh vi.Mùi thịt cháy có ý nghĩa gì?
Đó là dấu hiệu nhận biết sự hiện diện của oán linh, tái hiện lại trạng thái đau đớn lúc cô ta qua đời.Nguồn tư liệu gốc: Hồ Sơ Bí Ẩn r/nosleep
|


