Một sinh viên năm nhất tại Đại học Louisville đối mặt với thực thể đầy ám ảnh dưới gầm tàu hỏa tối tăm vào lúc 1 giờ sáng đêm mùa đông buốt giá.

Đêm tháng Chạp ở Louisville không chỉ mang theo cái lạnh cắt da thịt của vùng Kentucky mà còn mang theo những hơi thở độc hại từ những góc tối của thành phố. Đối với một tân sinh viên lần đầu rời xa gia đình cách đó 6 giờ lái xe, thành phố này giống như một con quái vật bằng bê tông đang chực chờ nuốt chửng những linh hồn non nớt.
Cửa ngõ vào Gotham
Đó là khoảng thời gian của tuần thi cuối kỳ vào tháng 12. Áp lực từ những trang sách và ánh đèn thư viện khiến con người ta kiệt sức. Tôi đã ở căn hộ của một người bạn để ôn thi đến tận khuya. Khi kim đồng hồ điểm 1 giờ sáng, tôi quyết định trở về ký túc xá. Bạn tôi, với linh tính chẳng lành, đã đề nghị đưa tôi đến tận đường hầm phía nam khuôn viên chính, gần khu vực Churchill Downs. Tôi đã từ chối. Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.
Khu vực phía nam và phía tây campus không phải là nơi dành cho những kẻ độc hành sau nửa đêm. Để về được phòng, tôi phải đi qua một cấu trúc giống như đường hầm, nơi đường ray tàu hỏa chạy vắt ngang qua phố. Nó cũ nát, đầy rác rưởi và ánh sáng thì yếu ớt như hơi thở của một kẻ đang hấp hối. Trong bóng tối lờ mờ, nó trông không khác gì một bối cảnh rùng rợn bước ra từ phim Gotham.
Sự hiện diện phía sau trụ cột
Tôi bước vào đường hầm, nhịp tim bắt đầu tăng nhanh khi tiếng bước chân của chính mình vọng lại từ những bức tường ẩm mốc. Đến giữa đoạn đường, một cảm giác lạnh sống lưng ập đến – cảm giác bị quan sát (the feeling of being watched). Tôi dừng lại, hơi thở đông cứng trong không trung.
Trong bóng tối mịt mùng, tôi thấy hắn. Một bóng người đang nép mình phía sau trụ cầu bê tông, chỉ để lộ một phần cơ thể. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cái bóng đó ngay lập tức thu mình lại sau cột trụ, biến mất vào bóng tối như một bóng ma. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi không đợi để biết ý đồ của hắn là gì. Tôi bắt đầu chạy.
Điệu vẫy tay của tử thần
Khi đã cách đường hầm khoảng 200 yards (hơn 180 mét), tôi không kìm lòng được mà ngoái đầu nhìn lại. Dưới ánh đèn đường vàng vọt và cô độc, kẻ đó đã bước hẳn ra ngoài. Hắn đứng hiên ngang trước trụ cầu, nhìn chằm chằm về phía tôi.
Khi nhận ra tôi đang quan sát mình, hắn không bỏ chạy. Hắn bắt đầu nở một nụ cười rộng đến mang tai và từ từ vẫy tay chào tôi. Cái vẫy tay chậm chạp, đều đặn như một nhịp lắc đồng hồ của quỷ dữ. Tôi chạy thục mạng, hơi thở đứt quãng cho đến khi ngã nhào vào sảnh ký túc xá, nơi ánh đèn huỳnh quang tạm thời xua tan bóng tối.
Đêm đó, tôi không thể chợp mắt dù trước đó đã kiệt sức. Câu hỏi về danh tính của kẻ đó, về những gì có thể đã xảy ra nếu tôi chần chừ thêm một giây, cứ ám ảnh tâm trí tôi. Liệu đó là một kẻ vô gia cư phê thuốc, hay một thực thể tà ác luôn rình rập những sinh viên lạc lối?
Kể từ đó, tôi và bạn mình không bao giờ đi qua con đường đó một mình nữa. Chúng tôi chuyển địa điểm học sang thư viện và luôn hộ tống nhau cho đến khi bóng dáng người kia mất hút sau cánh cửa an toàn. Năm học sắp kết thúc, nhưng mỗi khi đi ngang qua đường hầm ấy, tôi vẫn cảm thấy nụ cười và cái vẫy tay của kẻ lạ mặt kia đang chờ đợi mình trong hư vô.
Địa điểm xảy ra sự việc chính xác là ở đâu?
Sự việc xảy ra tại khu vực đường hầm dưới đường ray xe lửa, phía nam khuôn viên chính của Đại học Louisville (University of Louisville), gần Churchill Downs, bang Kentucky, Hoa Kỳ.
Thời điểm nhân vật chính gặp kẻ lạ mặt là khi nào?
Vào khoảng 1 giờ sáng, trong tuần thi cuối kỳ (finals week) vào tháng 12, ngay trước kỳ nghỉ Giáng sinh.
Kẻ lạ mặt có đặc điểm gì gây ám ảnh?
Hắn ẩn nấp sau trụ cầu bê tông, sau đó lộ diện hoàn toàn để nở một nụ cười dị hợm và vẫy tay chào chậm rãi khi thấy nạn nhân nhìn lại mình từ khoảng cách 200 yards.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories



