Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại Pittsburgh khi một chàng trai đối mặt với thực thể mắt đen treo mình bên ngoài cửa sổ tầng 4 cao 12 bộ giữa đêm khuya.

Khúc dạo đầu của sự cô độc
Pittsburgh những ngày tháng 4 không chỉ có cái lạnh cắt da mà còn mang theo một sự im lặng đến đáng sợ. Tôi, Lost_Presentation153, vừa chuyển đến thành phố này được 4 tháng. Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải cảm giác tự lập trong một căn hộ nằm chênh vênh bên sườn núi. Tòa nhà này có một cấu trúc kỳ lạ gồm 9 tầng, nơi mà tầng 5 lại đóng vai trò là sảnh chính. Tôi trú ngụ tại tầng 4.
Vì đồ đạc vẫn còn ngổn ngang chưa kịp sắp xếp, căn phòng ngủ bỗng chốc biến thành kho chứa đồ, đẩy tôi ra ngủ tạm bợ nơi phòng khách. Thế nhưng, điều tôi không bao giờ lường trước được chính là thiết kế của cửa sổ phòng mình. Nó nằm cách mặt đất ít nhất 12 feet (khoảng 3,6 mét) – một độ cao đủ để ngăn chặn bất kỳ kẻ đột nhập bình thường nào, nhưng lại chẳng là gì đối với những thứ không thuộc về thế giới này.
Khoảnh khắc giao thoa của bóng tối
Đúng 3:30 sáng, kim đồng hồ điểm vào khoảnh khắc mà người ta vẫn gọi là giờ của quỷ. Tôi choàng tỉnh. Không phải vì một tiếng động, mà vì một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn mũi kim đang châm chích vào gáy. Cảm giác bị theo dõi – một bản năng nguyên thủy bùng phát trong sự tĩnh lặng đặc quánh.
Trong bóng tối mịt mù, tôi cố gắng trấn an bản thân rằng đây có lẽ chỉ là một cơn bóng đè (sleep paralysis) mà tôi thường gặp. Nhưng không. Tôi có thể cử động. Tôi có thể chớp mắt. Và khi ánh mắt tôi vô tình lướt qua khe hở của tấm rèm sáo, trái tim tôi như ngừng đập. Một tia phản chiếu le lói xuất hiện ngay tại khoảng hở nhỏ bé đó. Tôi dụi mắt, cố xua đi sự mệt mỏi của kẻ vừa tỉnh giấc, nhưng thứ đó vẫn ở đó: một đôi mắt đen đặc, sâu thẳm như hố đen vũ trụ.
Thực thể treo mình bên cửa sổ
Nỗi sợ hãi biến thành một cơn giận dữ vì bị quấy rầy. Tôi quyết định đứng dậy để khóa chặt cửa sổ và khép hẳn tấm rèm lại. Nhưng khi tay tôi chạm vào khung kính, sự thật kinh hoàng mới lộ diện. Một kẻ nào đó, hoặc một thứ gì đó, đang treo mình lơ lửng bên ngoài cửa sổ tầng 4 của tôi.
Hắn mặc một bộ đồ màu trắng bẩn thỉu, rách rưới. Ngay khi tôi vừa nhìn rõ khuôn mặt mờ ảo với đôi mắt đen ngòm ấy, thực thể đó buông tay. Hắn rơi xuống từ độ cao 12 feet một cách nhẹ nhàng, rồi lướt nhanh như một bóng ma qua bãi đậu xe, biến mất vào bóng tối của sườn núi phía sau tòa nhà.
Bây giờ là 5:05 sáng. Tôi ngồi đây, trong ánh đèn điện mờ ảo, cố gắng nuốt trôi ngụm nước để định thần. Mặt trời vẫn chưa mọc ở Pittsburgh, và tôi biết chắc một điều: giấc ngủ sẽ không bao giờ quay lại trong căn phòng này thêm một lần nào nữa.
Thực thể mắt đen mà tác giả nhìn thấy là gì?
Dựa trên mô tả về đôi mắt đen hoàn toàn và bộ quần áo trắng bẩn, nhiều người tin rằng đây là một dạng "Black Eyed Kids" (Trẻ mắt đen) hoặc một thực thể siêu nhiên thường xuất hiện trong các truyền thuyết đô thị Mỹ, mang lại điềm báo xấu hoặc sự đe dọa cực độ.
Làm thế nào một người có thể leo lên cửa sổ tầng 4 cao 12 feet?
Đây chính là chi tiết gây ám ảnh nhất. Với độ cao 12 feet và địa hình dốc đứng bên sườn núi của tòa nhà tại Pittsburgh, việc một người bình thường có thể bám trụ bên ngoài cửa sổ mà không có thiết bị hỗ trợ là điều gần như không thể.
Tác giả đã làm gì sau khi vụ việc xảy ra?
Tác giả đã thức trắng đêm cho đến 5:05 sáng để ghi lại câu chuyện này. Anh dự định sẽ đợi đến lúc mặt trời mọc để rời khỏi căn hộ và tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc kiểm tra lại hiện trường xung quanh bãi đậu xe.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - Người dùng Lost_Presentation153
|


