Jason, một bác sĩ nhi khoa, đã đối mặt với một thực thể đen tối ẩn mình dưới danh nghĩa "người bạn tưởng tượng" của cậu bé Cron. Sự thật còn kinh hoàng hơn thế.

Cơn ác mộng mang tên "Bạn Tưởng Tượng"
Tôi là Jason. Để đứng được ở vị trí một bác sĩ nhi khoa, tôi đã phải đánh đổi bằng nhiều năm miệt mài trên giảng đường và những đêm trắng thức cùng giáo trình. Nhưng không một trang sách nào chuẩn bị cho tôi tâm thế để đối mặt với những gì đã xảy ra vào ngày 14 tháng 4 năm 2026 ấy – cái ngày mà ranh giới giữa thực và ảo hoàn toàn sụp đổ.
Mọi chuyện bắt đầu khi một cậu bé tên là Cron bước vào phòng khám. Mẹ cậu bé, với gương mặt hốc hác, thì thầm rằng con trai mình đang có một "người bạn tưởng tượng". Nhưng đó không phải là một chú gấu bông hay một siêu anh hùng. Theo lời Cron, đó là "một người đàn ông cao lớn, đen kịt". Khi tôi hỏi người mẹ về thời gian, bà run rẩy xác nhận tình trạng này đã kéo dài "vài tuần". Khi đó, với sự tự tin của một chuyên gia, tôi đã trấn an bà rằng mọi thứ đều có thể chữa khỏi.
Tôi đưa cho Cron một tờ giấy và yêu cầu cậu bé vẽ lại "người bạn" đó. Những gì hiện ra trên mặt giấy không phải là nét vẽ hồn nhiên của trẻ thơ. Đó là một hình hài cao vút, đen tối với đôi bàn tay sở hữu những chiếc móng sắc lẹm, đang cào nát khuôn mặt của những người xung quanh. Tôi rùng mình hỏi liệu cậu bé có xem phim kinh dị 12+ hay sử dụng thiết bị điện tử không, nhưng người mẹ khẳng định Cron thậm chí còn không có điện thoại hay TV.
Sự hiện diện của bóng tối
Bất thình lình, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy tôi. Tôi lịm đi trong giây lát như bị rơi vào một cơn mê sảng. Khi các đồng nghiệp của tôi là Jonathan và Claura cùng người mẹ đánh thức tôi dậy, tôi chỉ biết thốt lên rằng mình cảm thấy rất lạ. Tôi cố xua đi cảm giác đó, cho rằng mình chỉ quá mệt mỏi.
Nhưng người mẹ đột ngột yêu cầu gặp quản lý của tôi để đẩy tôi ra khỏi phòng. Ngay khi chỉ có hai người, bà nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng run rẩy: "Ông cũng nhìn thấy nó rồi, đúng không?".
Tôi định phủ nhận, nhưng khoảnh khắc tôi liếc nhìn xuống gầm chiếc xe cứu hỏa bằng gỗ trong phòng chơi, tim tôi như ngừng đập. Ở đó, lấp ló một chiếc mũ rộng vành màu đen tuyền. Nó không phải là một món đồ chơi. Nó là thật.
Cuộc trốn chạy khỏi hiện thực
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi chạy bán sống bán chết. Tôi không còn màng đến sự nghiệp, không màng đến danh dự, tôi chỉ muốn thoát khỏi tòa nhà đó. Người mẹ đuổi kịp tôi tại bãi đậu xe và nấc nghẹn tiết lộ một sự thật kinh hoàng: Kẻ mà Cron gọi là "người bạn" thực chất là chồng cũ của bà. Hắn ta là một kẻ tâm thần phân liệt, kẻ đã lén lút đột nhập và giả vờ làm một thực thể vô hình để hành hạ tâm lý của cả hai mẹ con.
Hắn ở ngay đó, ngay trong phòng khám của tôi, nấp dưới những góc tối mà chúng tôi vẫn gọi là "sự tưởng tượng". Tôi và người mẹ quay trở lại phòng, tôi vớ lấy một chiếc ghế để tự vệ, điên cuồng lục tìm khắp nơi. Hắn đã biến mất sau khi cố gắng giấu cậu bé Cron vào tủ quần áo nhưng không thành công.
Tôi đã nghỉ việc ngay sau đó. Giờ đây, tôi dự định mở một tiệm bánh ngọt. Kể từ tai nạn ấy, tôi chưa bao giờ cho phép mình ở trong bóng tối. Ánh đèn luôn phải bật sáng, bởi tôi biết rằng, đôi khi những thứ ta cho là "tưởng tượng" lại đang nhìn ta từ dưới gầm giường.
Tại sao bác sĩ Jason lại bất tỉnh trong lúc khám bệnh?
Jason cảm thấy một cảm giác kỳ lạ và ngủ thiếp đi trong giây lát, có thể do sự căng thẳng tột độ hoặc tác động tâm lý từ sự hiện diện bí mật của kẻ thủ ác trong phòng.
Thực thể "người bạn tưởng tượng" thực chất là ai?
Đó không phải là ma quỷ, mà là chồng cũ của người mẹ, một kẻ có vấn đề về tâm thần đang lén lút bám đuôi và giả làm "người bạn" của đứa trẻ để thao túng họ.
Chi tiết nào khẳng định kẻ bám đuôi có thật trong phòng khám?
Chi tiết bác sĩ Jason nhìn thấy một chiếc mũ đen thật sự nằm dưới gầm chiếc xe cứu hỏa bằng gỗ là bằng chứng vật lý cho thấy kẻ đó đã ở trong phòng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - 1maginary Friend bởi JynxThucoolguy
|


