Khám phá hồ sơ bí ẩn về 4 chuyến xe taxi kinh hoàng nhất: từ bộ xương của Mike đến những hành khách không mặt đầy ám ảnh trong đêm vắng.

Làm nghề tài xế taxi nhiều năm, tôi cứ ngỡ mình đã thấu hiểu mọi ngóc ngách của nhân gian. Đa phần hành khách đều là những người bình thường, mang theo những lo toan vụn vặt. Nhưng có những đêm, khi ranh giới giữa cõi âm và cõi dương trở nên mỏng manh như làn khói, tôi đã đón lên xe những thực thể mà nhắc lại vẫn khiến sống lưng tôi lạnh toát. Đây là những mảnh ký ức chưa từng được gột rửa khỏi tâm trí tôi.
Hồi thứ nhất: Tiếng gọi từ dưới lòng đất
Đồng hồ điểm khoảng tám hay chín giờ tối, bóng tối đã bao trùm lấy những cung đường. Một gã thanh niên trẻ, chừng hai mươi tuổi, vẫy xe tôi. Hắn ngồi ở ghế phụ, im lặng như một pho tượng. Tôi đã quen với sự tĩnh lặng của khách, nhưng lần này, bầu không khí nặng nề đến lạ thường.
Đột ngột, hắn yêu cầu tôi dừng lại giữa một cánh đồng hoang vu, chẳng phải điểm đến ban đầu. Hắn quay sang, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi - một cái nhìn vô hồn, không hề phản chiếu ánh đèn từ bảng điều khiển. Hắn thầm thì: "Tôi muốn ông tìm thấy xác của tôi."
Tôi tưởng mình nghe lầm, nhưng hắn lặp lại, giọng nói bình thản đến rợn người: "Tôi đã chết nhiều năm rồi... Gia đình không biết chuyện gì đã xảy ra. Hãy tìm tôi, gọi cảnh sát, và linh hồn tôi mới có thể yên nghỉ."
Khi tôi định đuổi gã "điên" này xuống xe, hắn nắm lấy tay tôi. Cái chạm lạnh lẽo như băng giá từ cõi chết. Đột nhiên, chiếc xe tự chuyển động như có một bàn tay vô hình điều khiển, lao về phía cánh đồng mênh mông. Tại đó, hắn chỉ tay xuống nền đất: "Đào ở đây."
Bằng đôi tay trần run rẩy, tôi đào bới trong sự hoảng loạn. Và rồi, một vật cứng chạm vào da thịt. Đó là một hộp sọ người. Khi tôi kinh hoàng lùi lại, gã thanh niên đã tan biến vào hư không. Sau này, cảnh sát xác nhận đó là Mike, 27 tuổi, kẻ bị người anh em họ sát hại vì tranh chấp tài chính. Mike đã trở về, trên chuyến xe của tôi, để đòi lại sự thật bị vùi lấp.
Hồi thứ nhì: Gia đình không khuôn mặt
Một gia đình sáu người vẫy xe tôi. Vì xe quá chật, người cha bảo: "Để tôi đi trước." Nhưng khi xe lăn bánh, tôi nhận ra giọng nói đáp lại lời mình là của một phụ nữ. Nhìn qua gương chiếu hậu, người đàn ông đã biến mất, thay vào đó là một người đàn bà tóc nâu.
Chưa đầy năm phút sau, cái bóng trong gương lại thay đổi. Một cô gái trẻ tóc vàng. Tôi phanh gấp, lục soát cả xe nhưng không thấy ai khác. Khi tôi nổ máy lại, ngồi đó là một thiếu niên. Hắn nói bằng một chất giọng đa tầng, như thể hàng chục người cùng phát âm một lúc: "Lái đi."
Tại điểm đến, sáu người bước xuống xe. Khi tôi hét lên đòi tiền cước, tất cả dừng lại đồng loạt và từ từ quay đầu. Trái tim tôi như ngừng đập: Họ không có mặt. Không mắt, không mũi, không miệng. Chỉ có một lớp da nhẵn thín bao trùm lấy hộp sọ. Họ không đi, họ biến tan vào bóng tối, để lại tôi với nỗi kinh hoàng tột độ.
Hồi thứ ba: Vị khách lạc lối từ thế kỷ 19
Trên một con phố vắng, người đàn ông mặc bộ Âu phục cổ điển, đội mũ cao bồi và cầm ba-toong đứng lóng ngóng. Ông ta không biết cách mở cửa xe, không biết gọi chiếc taxi này là gì. Ông ta gọi xe tôi là "thứ máy móc tự di chuyển" và kinh hãi trước những tấm biển quảng cáo có "người cử động bên trong".
Tôi cứ ngỡ ông ta là một diễn viên kịch vừa bước ra từ sân khấu. Nhưng khi đến ngôi nhà bỏ hoang mục nát, ông ta gào khóc: "Nhà của tôi! Ai đã phá nát nó?". Ông ta trả tôi một đồng tiền cổ. Đồng tiền nặng trịch, rỉ sét, mang hơi thở của một thời đại đã chết từ hàng trăm năm trước.
Hồi thứ tư: Món nợ của người quá cố
Người phụ nữ cuối cùng tôi đón thật bình thường. Cô ấy xuống xe tại một căn biệt thự yên tĩnh, bảo rằng quên ví và sẽ vào lấy tiền ngay. Tôi đợi mười lăm phút, rồi ba mươi phút. Tiếng còi xe vang lên vô vọng trong đêm.
Khi tôi gõ cửa, một người hàng xóm bước ra với ánh mắt ái ngại: "Anh tìm ai? Căn nhà này đã bỏ hoang sáu năm rồi. Người phụ nữ cuối cùng sống ở đó đã chết từ lâu." Tôi nhìn qua cửa sổ, bên trong chỉ có bụi mờ và những mảng tường bong tróc. Người khách ấy đã vào nhà, hay cô ấy vốn dĩ vẫn luôn ở đó, trong nấm mồ mang hình hài tổ ấm?
Ai là người đã sát hại Mike?
Mike bị chính người anh em họ của mình giết hại do những mâu thuẫn liên quan đến vấn đề tài chính khi anh mới 27 tuổi.
Tại sao gia đình sáu người lại không có khuôn mặt?
Đây có thể là những thực thể siêu nhiên hoặc những linh hồn không còn nhân dạng, tượng trưng cho sự tan biến của ký ức và sự sống.
Đồng tiền mà người đàn ông thế kỷ 19 trả có giá trị không?
Về mặt lưu thông hiện đại thì không, nhưng đó là một món cổ vật vô giá, chứng minh cho sự hiện diện của một linh hồn bị kẹt lại trong dòng thời gian.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



