Một buổi cắm trại mùa hè biến thành cơn ác mộng khi những đôi mắt rực sáng từ cánh đồng ngô vô tận bắt đầu vây hãm hai đứa trẻ trên Tuyến đường 20.

Tại một thị trấn nhỏ chỉ vỏn vẹn bảy trăm linh hồn ở vùng thượng New York, cái chết không đến từ những họng súng của thành phố, mà nó rình rập trong những thung lũng sâu thẳm và những trang trại vắng lặng. Tôi lớn lên ở đó, nơi căn nhà cũ nằm dọc theo tuyến đường U.S. Route 20 — dải nhựa dài nhất nước Mỹ, trải dài từ Boston đến Newport, như một vết sẹo khổng lồ cắt ngang đất nước. Một bên nhà tôi là tiếng gầm rú của xe cộ, bên kia là một biển ngô mênh mông chạy dài hàng dặm, nơi bóng tối luôn đặc quánh hơn bất cứ đâu.
Hơi thở của quỷ dưới cái nóng tháng Tám
Đó là một đêm tháng Tám oi nồng, cái nóng như bóp nghẹt mọi sự sống. Nếu bạn từng sống gần những cánh đồng ngô, bạn sẽ biết cảm giác đó: hàng triệu cây ngô cùng thoát hơi nước để hạ hỏa, tạo ra một bầu không khí đặc quánh, dính dấp và nồng nặc mùi đất ẩm. Matt, người bạn thân nhất của tôi, đã nảy ra ý tưởng mà sau này chúng tôi sẽ phải hối hận suốt đời: Cắm trại đêm trong sân sau.
Chúng tôi lục lọi trong chuồng gia súc cũ, lôi ra những chiếc túi ngủ vương mùi bụi bặm và một chiếc lều đã sờn. Một đống lửa nhỏ được nhóm lên bên cạnh những cây thông và cây dương đen. Ánh lửa bập bùng nhảy múa trên khuôn mặt Matt khi cậu ấy dùng con dao túi vót nhọn hai cành cây để nướng xúc xích. Khi đó, mặt trời đã lặn hẳn dưới đường viền rừng, để lại một màn đêm tĩnh mịch đến đáng sợ.
Tiếng thì thầm của hư vô
Khoảng vài giờ sau, đống lửa chỉ còn là những tàn than đỏ lựng. Tuyến đường 20, vốn dĩ luôn ồn ào, bỗng chốc trở nên im lặng một cách bất thường. Không tiếng xe, không tiếng còi, chỉ có tiếng dế kêu râm ran và tiếng ếch nhái từ xa xăm. Sự im lặng ấy không mang lại bình yên, nó mang lại sự đe dọa.
Khi Matt định với lấy xô nước để dập tắt những tàn lửa cuối cùng, cậu ấy bỗng cứng đờ người. Ban đầu, tôi không nghe thấy gì. Nhưng rồi, từ trong lòng cánh đồng ngô, một tiếng "sột soạt" khô khốc vang lên. Tim tôi đập loạn nhịp, lông tơ trên cổ dựng đứng. Cảm giác bị theo dõi từ mọi hướng ập đến, bóp nghẹt lồng ngực. Tôi ước gì mình đã lầm, ước gì đó chỉ là gió, nhưng không có lấy một ngọn gió nào trong cái đêm chết chóc này.
Biển mắt rực sáng
Ánh lửa quá yếu để xua tan bóng tối bao trùm. Matt run rẩy lục tìm trong túi và lôi ra một chiếc đèn pin. Cậu ấy bấm nút. Luồng sáng trắng xé toạc màn đêm, quét qua ranh giới của cánh đồng ngô.
Mắt. Vô số đôi mắt rực sáng.
Chúng ở khắp nơi. Những cặp mắt phát sáng như lân tinh, không chớp, không phản ứng với ánh sáng đèn pin, chỉ trân trân nhìn vào chúng tôi từ giữa những gốc ngô cao vút. Chúng đã vây quanh chúng tôi từ bao giờ, im lặng chờ đợi thời khắc ánh lửa lụi tàn.
Chúng tôi không kịp nghĩ gì thêm. Bỏ lại lều trại, bỏ lại túi ngủ, chúng tôi vắt chân lên cổ mà chạy. Tôi vấp phải một chỗ trũng trên cỏ, mắt cá chân đau nhói như bị lửa đốt, nhưng cơn đau không là gì so với nỗi kinh hoàng đang bám đuổi sau lưng. Chúng tôi lao qua cửa nhà, đóng sầm lại và cài chặt mọi chốt khóa, chui tọt vào trong chăn, run rẩy cho đến khi bình minh ló dạng.
Hồi kết: Sự thật hay sự dối lừa?
Sáng hôm sau, khi quay lại khu trại, một cảnh tượng kinh hoàng vùi lấp hiện ra: Đồ đạc bị xé toạc, thức ăn biến mất không còn dấu vết. Cha mẹ tôi nói rằng một đàn sói đồng cỏ (coyotes) đã tấn công trang trại hàng xóm đêm đó và xé xác một con bê con. Họ tin vào điều đó. Nhưng tôi thì không.
Sói đồng cỏ thường nhút nhát và sẽ bỏ chạy khi thấy đèn pin. Những đôi mắt mà tôi thấy đêm đó... chúng không hề biết sợ. Chúng lạnh lùng, tính toán và đầy kiên nhẫn. Mỗi khi đi ngang qua cánh đồng ngô trên Tuyến đường 20, tôi vẫn cảm thấy những đôi mắt ấy đang dõi theo, chờ đợi một kẻ dại dột khác bước vào bóng tối của chúng.
Bí ẩn về số lượng đôi mắt trong cánh đồng ngô là gì?
Người kể chuyện mô tả có rất nhiều cặp mắt rực sáng bao vây khu trại từ mọi phía, cho thấy đây không phải là một con thú đơn lẻ mà là một bầy săn mồi có tổ chức.Tại sao sự việc trên Tuyến đường 20 lại đáng sợ hơn bình thường?
Dù là con đường sầm uất, nhưng vào thời điểm xảy ra vụ việc, giao thông hoàn toàn biến mất, tạo ra một không gian cô lập tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên hung bạo.Liệu đó có thực sự là sói đồng cỏ như cha mẹ nhân vật nói?
Đây vẫn là một câu hỏi mở. Phản ứng không sợ ánh sáng và sự bao vây có tính toán của sinh vật khiến nhân vật chính nghi ngờ về một thực thể bí ẩn hơn.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - FarPlastic4901



