Một bí mật kinh hoàng vùi lấp dưới lòng đất. Đừng bao giờ lần theo tiếng trống bí ẩn nếu bạn không muốn bị xóa sổ khỏi thực tại như anh trai tôi.

Lời tự sự của một kẻ bị xóa sổ
Họ nói tôi điên. Gia đình cười nhạo, bạn bè xa lánh, và giờ đây, tôi bị giam cầm trong những cuộc đối thoại vô tận với một vị bác sĩ tâm thần – người luôn nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại giả tạo trong khi tay đẩy về phía tôi những viên thuốc làm mờ mịt tâm trí.
Nhưng tôi biết mình đã thấy gì. Sự thật không nằm trong những tấm ảnh gia đình trống rỗng mà họ đưa ra để chứng minh tôi là con một. Sự thật nằm ở hơi lạnh vẫn còn vương trên da thịt tôi, và tiếng gọi của một người anh trai mà cả thế giới này đã đồng lòng quên lãng.
Cách đây vài tháng, tại vùng núi phía ngoại ô thị trấn, chúng tôi đã bước vào một cơn ác mộng mà nhịp điệu của nó vẫn còn ám ảnh tôi trong từng hơi thở.
Cánh cửa dẫn vào hư vô
Đó là một khối bê tông xám xịt, cũ kỹ, cố gắng lẩn khuất giữa màu xanh của rừng già. Những rễ cây bò trườn như những con rắn siết chặt lấy cánh cửa kim loại hoen gỉ. Khi ToastWithWifi và anh trai mình dùng hết sức bình sinh để đẩy cánh cửa ấy ra, một luồng khí lạnh lẽo từ lòng đất ùa lên, mang theo mùi của bụi bặm và sự lãng quên.
Dưới đáy những bậc thang dốc đứng là một hành lang dài dằng dặc. Ở đó, bụi bẩn bám đầy trên những chiếc bàn gỗ mục nát, nhưng lạ thay, không có một bóng dáng nhện giăng tơ. Chỉ có sự im lặng đến rợn người, cho đến khi chúng tôi chạm đến căn phòng cuối cùng.
Tại đó, nhịp điệu ấy bắt đầu vang lên. Thum... Thu-Thu-Thum... Thum... Thu-Thum...
Nó trầm đục, đều đặn, và lạnh lùng như một nhịp tim cơ khí. Chúng tôi đẩy chiếc giường cũ theo vệt bụi kỳ lạ trên sàn nhà, và một bức tường đá trượt ra, hé lộ một thế giới hoàn toàn khác: Sạch sẽ đến mức kinh tởm, rực sáng ánh đèn huỳnh quang, và nồng nặc mùi thuốc lá vừa mới lụi tàn.
Thực thể trong ánh sáng tím
Càng đi sâu xuống dưới, tiếng trống càng lớn dần, rung chuyển cả lồng ngực. Tại trung tâm của một hang động khổng lồ, một cảnh tượng không tưởng hiện ra. Giữa những cột đá vôi ngàn năm là một thực thể tái nhợt, những nếp gấp da thịt cuộn chồng lên nhau như một khối u của tạo hóa.
Một chiếc trống khổng lồ làm từ vật liệu trắng hếu được đặt trên bệ cao. Một người đàn ông, và sau đó là một cỗ máy, liên tục nện xuống những nhịp điệu chết chóc: Thum... Thu-Thu-Thum...
"Nó đang cử động..." Anh trai tôi thào thào.
Ngay khi nhịp điệu bị xao nhãng, thực thể ấy thức tỉnh. Một luồng ánh sáng tím rực rỡ, không phải để chiếu sáng mà để nuốt chửng, lan tỏa khắp hang động. Những người lính mặc đồng phục lạ lẫm bỗng chốc trở thành những con rối vô hồn, họ không chạy trốn, họ lừng lững bước vào cái miệng khổng lồ của quái vật như những vật hiến tế tự nguyện.
Kẻ canh giữ nhịp điệu
Trong cơn hỗn loạn, khi mặt đất sụp đổ và những cái xác sống không hồn lao về phía tôi, anh trai tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng. Khi tôi gục ngã trước cánh cửa bị kẹt, khi tiếng thở hôi hám của lũ quái vật đã sát bên gáy, thì nhịp trống bỗng vang lên trở lại.
Mọi thứ khựng lại. Ánh sáng tím lịm tắt.
Tôi quay lại và thấy anh mình đang đứng đó, đơn độc trước chiếc trống khổng lồ. Đôi tay anh nện xuống mặt trống một cách hoàn hảo, từng nhịp, từng nhịp một để ru ngủ con quái vật dưới lòng đất.
"CHẠY ĐI!" Anh gào lên. "Tìm người giúp! Anh sẽ giữ cho nó ngủ!"
Tôi đã chạy. Tôi đã chạy như một kẻ hèn nhát cho đến khi mặt đất sau lưng sụp xuống, vùi lấp toàn bộ lối vào dưới hàng tấn đất đá.
Bây giờ, trong đêm tối tĩnh lặng của phòng bệnh, tôi vẫn nghe thấy nó. Tiếng trống vẫn vang lên từ thẳm sâu lòng đất. Nhưng dạo gần đây, nhịp điệu ấy đang chậm dần... lạc nhịp... Như thể người đang chơi nó đã kiệt sức.
Vì vậy, tôi cầu xin bạn, nếu bạn tình cờ nghe thấy tiếng trống vang lên từ dưới chân mình giữa rừng sâu... Đừng tò mò. Đừng đi theo nó. Hãy chạy cho đến khi đôi chân bạn rỉ máu. Bởi vì nếu tiếng trống ấy dừng lại, thứ bên dưới sẽ thức giấc, và nó sẽ không chỉ ăn thịt bạn, nó sẽ xóa sổ sự tồn tại của bạn khỏi ký ức của những người thân yêu nhất.
Thực thể dưới lòng đất thực chất là gì?
Đó là một sinh vật cổ xưa với các nếp gấp da thịt tái nhợt, có khả năng phát ra ánh sáng tím để thao túng tâm trí và biến con người thành vật hiến tế. Nó bị khống chế bởi một nhịp điệu âm thanh cụ thể.Tại sao không ai nhớ về người anh trai?
Có giả thuyết cho rằng khi một người bị thực thể hoặc thế giới dưới lòng đất nuốt chửng/giam giữ, sự tồn tại của họ trong thực tại bị xóa sạch, bao gồm cả hình ảnh và ký ức của mọi người, trừ những kẻ trực tiếp chứng kiến.Nhịp trống "Thum Thu-Thu-Thum" có ý nghĩa gì?
Đây là nhịp điệu cưỡng chế hoặc một dạng "bài hát ru" cơ khí để giữ cho thực thể trong trạng thái ngủ đông. Nếu nhịp điệu này bị phá vỡ, thực thể sẽ thức tỉnh và gây ra thảm họa.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Tác giả ToastWithWifi



