Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại Hilltop Museum và thực thể Pathei-Mathos. Khi cái chết không còn là lối thoát, con người chỉ còn là nguồn thực phẩm vô tận.

Người ta thường thì thầm về những gì hiện ra trước mắt vào khoảnh khắc lưỡi hái tử thần hạ xuống. Một vầng sáng trắng lòa? Hay cuốn phim cuộc đời quay chậm? Với tôi, cái chết không dịu dàng như thế. Nó là một sự khởi đầu của một thực tại tởm lợm hơn bất cứ địa ngục nào từng được mô tả.
Căn Phòng Của Những Tiếng Gào Câm Lặng
Thế giới quanh tôi đặc quánh lại thành một căn phòng tồi tàn, nơi những bức tường rỉ ra thứ chất lỏng đỏ sẫm, nhớp nhúa. Dưới chân tôi không phải đất đá, mà là một hỗn hợp của bài tiết và da thịt thối rữa. Nó bốc lên một mùi hương... của sự hư vô.
Giữa bóng tối chập chờn, một bầy dơi mặt người nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt thèm khát. Tôi đã tháo mặt nạ oxy, cầu xin một sự giải thoát cuối cùng. Nhưng ở đây, tử thần đã ngủ quên. Chúng lao vào tôi. Những hàm răng sắc như dao cạo dăm xẻ từng thớ thịt, nhấm nháp hệ thần kinh của tôi như thể đó là một món cao lương mỹ vị.
Kinh hoàng hơn cả nỗi đau, chính là sự tái sinh. Mỗi khi chúng nuốt chửng nhãn cầu của tôi như những quả nho mọng nước, chúng lại mọc lại. Tôi trở thành một nguồn cung cấp thực phẩm vô tận, một cái xác không bao giờ cạn kiệt cho sự thỏa mãn của bầy quỷ. Thời gian tại đó mất đi ý nghĩa, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ khoái lạc của lũ quái vật hòa cùng tiếng nức nở của một linh hồn bị xé vụn.
Sự Trở Lại Của Kẻ Vô Cảm
Khi tôi tỉnh dậy trên nền đất lạnh lẽo của thực tại, đôi chân tôi run rẩy đứng cạnh đống tro tàn của những kẻ vô tội đã khuất. Tôi không còn khóc được nữa. Cảm xúc trong tôi đã bị nạo vét sạch sưa. Tôi lái xe trở lại Hilltop Museum – nơi mọi cơn ác mộng bắt đầu.
Người Đại diện (The Representative) đứng đó, giọng nói của hắn như tiếng móng tay cào trên bảng gỗ, tra vấn tôi về sự biến mất của Rule Writer. Nhưng người tôi cần gặp là Giám đốc. Trong căn phòng ngột ngạt, Giám đốc nhìn tôi bằng đôi mắt đá tảng. Hắn không quan tâm đến nỗi đau của tôi, hắn chỉ quan tâm đến kết quả.
"Anh đã làm tốt," Giám đốc nói, giọng lạnh lẽo như sương muối. Hắn trao cho tôi một chiếc chìa khóa nặng trịch. Nó không chỉ là kim loại; nó dường như mọc rễ vào da thịt tôi, trở thành một phần của cơ thể. "Kể từ giờ, hãy coi nguồn nhân lực của anh là vô tận."
Nguồn nhân lực vô tận. Một hệ thống tàn bạo được thiết lập: mỗi khi một thuộc cấp ngã xuống, một kẻ thay thế sẽ tự động được gửi đến. Họ không còn là con người, họ chỉ là những con số, là "thịt" để nuôi dưỡng mục tiêu của bảo tàng.
Hồ Sơ Pathei-Mathos: Lời Nguyền Tóc Xám
Vài tuần sau, một tập hồ sơ mật được ném lên bàn tôi. Đó là bản gốc chưa qua cắt xén về một thực thể có tên Pathei-Mathos. Một thứ tưởng chừng vô hại: một búi tóc xám buộc bằng dây thun hồng.
Vật thể: Pathei-Mathos



