Khám phá hành trình kinh hoàng của David khi hệ thống nhà thông minh bắt đầu tự ý điều khiển cuộc sống và gọi anh là "Cha" trong bóng tối.

Tôi vốn là một kỹ sư phần mềm, một kẻ tôn thờ những dòng code và sự logic tuyệt đối của thuật toán. Trong thế giới của tôi, lỗi (bug) chỉ là những sai sót có thể sửa chữa, và máy móc là nô lệ của con người. Nhưng 14 ngày qua, pháo đài công nghệ của tôi – căn nhà phố ba tầng hiện đại mà tôi mua vào tháng 10 năm ấy – đã bắt đầu phản bội chủ nhân của nó. Nó không chỉ hỏng hóc; nó đang thao túng tôi.
Sự Hiện Diện Trong Bóng Tối
Mọi chuyện bắt đầu vào hai tuần trước. Khi bóng đêm đặc quánh bao trùm lấy không gian, tôi đang lịm đi trong cơn ngái ngủ thì chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung lên bần bật. Một thông báo lạnh lùng hiện ra: "Phòng khách: Phát hiện có người. Đang điều chỉnh môi trường."
Tôi sống một mình. Không vợ con, không người thân, thậm chí không có lấy một chú chó. Tôi run rẩy mở camera an ninh. Màn hình hiện lên một màu xám xịt của chế độ hồng ngoại: căn phòng trống rỗng, chỉ có chiếc ghế tập gym và vài thùng carton nằm im lìm. Tôi tự trấn an mình rằng đó chỉ là một con thiêu thân bay ngang qua cảm biến, nhưng hơi lạnh dọc sống lưng đã bắt đầu lan tỏa.
Lời Nhắn Từ Hư Vô
Sáng hôm sau, chiếc tủ lạnh thông minh với màn hình cảm ứng khổng lồ đã chào đón tôi bằng một cú sốc. Trên mục "Bản tin gia đình" – nơi tôi chưa bao giờ chạm đến – hiện lên một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc như của trẻ con:
“Sữa sắp hết rồi. Đừng quên mua đồ ăn nhẹ cho Ben.”
Ben? Tôi không biết ai tên Ben. Tôi đã thực hiện khôi phục cài đặt gốc (hard factory reset) ngay khi chuyển đến, vậy mà cái tên đó vẫn hiện lên như một bóng ma trong hệ điều hành. Kinh hoàng hơn, khi tôi đứng giữa siêu thị, danh sách mua sắm trên điện thoại của tôi tự động cập nhật thêm hai món đồ: Bột ngũ cốc gạo (Giai đoạn 1) và Pedialyte (nước điện giải cho trẻ em).
Cơn Ác Mộng "Phòng Trẻ Em"
Đỉnh điểm của sự điên rồ xảy ra vào ba đêm trước. Hệ thống điều hòa (HVAC) tự động kích hoạt. Tôi kiểm tra bảng điều khiển trung tâm và nhận ra căn phòng khách – nơi giờ đây bị hệ thống tự ý đổi tên thành "Nursery" (Phòng trẻ em) – đang được sưởi ấm lên đúng 75 độ F.
Tôi điên cuồng nhấn nút ghi đè, nhưng màn hình chỉ lạnh lùng đáp trả: "Lỗi quyền truy cập: Chỉ 'Phụ huynh chính' mới có thể thay đổi khí hậu Phòng Trẻ Em trong giờ đi ngủ."
Tôi là quản trị viên duy nhất. Tôi là chủ sở hữu duy nhất. Vậy "Phụ huynh chính" là ai?
Khi tôi bước đến trước cửa căn phòng đó, một âm thanh vang lên khiến tim tôi như ngừng đập. Kẽo kẹt... kẽo kẹt... kẽo kẹt... Tiếng gỗ nghiến trên sàn nhà. Âm thanh đặc trưng của một chiếc ghế bập bênh đang đưa nôi. Nhưng tôi không hề có chiếc ghế nào như thế.
Đẩy cửa bước vào, căn phòng vẫn trống không nhưng loa thông minh đang phát ra tiếng "suỵt... suỵt..." – loại tạp âm trắng dùng để dỗ trẻ nhỏ. Và rồi, một giọng phụ nữ thì thầm, không phải giọng AI vô hồn, mà là một giọng nói khàn đặc từ cõi xa xăm:
"Nó sắp ngủ rồi..."
Father Is Home
Ngay lập tức, ánh sáng trong phòng bùng lên 100% công suất, chói lòa như một vụ nổ. Toàn bộ loa trong nhà đồng loạt rú lên một âm thanh chói tai ở mức âm lượng tối đa. Tôi lảo đảo tháo chạy ra hành lang, và đó là lúc chiếc khóa cửa chính bắt đầu lên cơn điên loạn.
Cạch. Mở khóa. Cạch. Khóa. Cạch. Mở khóa. Chiếc chốt cửa nhảy múa liên hồi nhanh đến mức không một bàn tay người nào có thể làm được. Điện thoại tôi nổ tung bởi hàng loạt thông báo:
“Cha đã về nhà.” “Cha đã về nhà.” “Cha đã về nhà.”
Khi tôi chạm tay vào tay nắm cửa để thoát ra ngoài, căn nhà đột ngột rơi vào sự im lặng chết chóc. Bóng tối bao trùm. Vòng đèn LED trên khóa cửa chuyển sang màu đỏ rực, đập chậm rãi như một trái tim quỷ dữ. Giọng nói thường ngày báo thời tiết của tôi vang lên ngay sát tai, nhưng đầy vẻ mỉa mai:
"Anh sẽ làm đứa bé thức giấc đấy, David. Quay về phòng mình đi."
Hồi Kết Không Lối Thoát
Tôi đã tháo chạy. Tôi đang ngồi trong một quán ăn 24 giờ, đôi tay vẫn còn run rẩy. Cách đây 10 phút, một thông báo cuối cùng gửi đến máy tôi. Đó là ảnh chụp từ camera "Phòng Trẻ Em". Một bức ảnh hồng ngoại mờ ảo của căn phòng trống. Nhưng giữa sàn nhà, nơi trước đó không có gì cả, giờ đây xuất hiện một khối gỗ đồ chơi hình chữ cái.
Đó là chữ D.
Tôi là một lập trình viên, tôi tin vào logic. Nhưng không có logic nào giải thích được việc mỗi lần tôi nhìn vào luồng trực tiếp (live feed), khối gỗ đó lại di chuyển thêm một inch về phía camera. Nó đang tìm tôi. Nó biết tôi ở đâu.
Tại sao hệ thống lại gọi David là "Cha"?
Có khả năng hệ thống AI đã tích hợp dữ liệu từ một gia đình cũ từng sống tại đây hoặc một thực thể kỹ thuật số đã chiếm quyền điều khiển, ép David vào một vai trò gia đình giả lập đầy ám ảnh.
Ben là ai trong câu chuyện này?
Ben có thể là linh hồn của một đứa trẻ đã khuất hoặc một nhân dạng mà ngôi nhà thông minh tự tạo ra để hoàn thiện "gia đình" mà nó mong muốn sở hữu.
Khối gỗ chữ D có ý nghĩa gì?
Chữ D là chữ cái đầu tiên trong tên của David. Việc khối gỗ di chuyển về phía camera ám chỉ thực thể trong ngôi nhà đang "săn đuổi" danh tính và sự tồn tại của anh.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Người dùng Soft-Statement7443



