Khám phá bí ẩn về Nathaniel Blackwell và bản giao kèo đẫm máu đêm giao thừa 1999. Một câu chuyện về sự mất mát, ảo ảnh và cái chết hồi sinh.

Khúc dạo đầu của nỗi đau tận cùng
“Ôi, hãy mang cháu đi với! Cháu biết cô sẽ biến mất khi que diêm cháy hết.” – Trích Cô bé bán diêm của Hans Christian Andersen. Nhưng trong câu chuyện của Nathaniel Blackwell, bóng tối không tan biến khi lửa tắt, nó chỉ mới bắt đầu nuốt chửng lấy anh.
Mùa đông năm 1998, Nathaniel từng có tất cả: một người vợ xinh đẹp tên Naomi, một chú chó tên Toaster, và một ngôi nhà ấm cúng. Nhưng giấc mơ Mỹ ấy đã vỡ tan thành những mảnh kính sắc lẹm vào ngày 16 tháng 4 năm 1999. Anh tìm thấy Naomi trên giường, bên cạnh những chai rượu vang và hàng tá thuốc ngủ. Ký ức kinh hoàng nhất không phải là cái chết, mà là tiếng xương sườn của vợ mình gãy rắc dưới tay anh khi anh tuyệt vọng hô hấp nhân tạo, trong khi miệng cô vẫn còn vương những dải nôn mửa trộn lẫn máu.
Cái chết của Naomi đã mang theo tất cả: đứa con chưa kịp chào đời trong bụng cô, công việc, ngôi nhà, và cả chú chó Toaster. Nathaniel trở thành một kẻ trắng tay, sống vật vờ trong căn hộ studio chật hẹp, ôm lấy nỗi căm thù và tình yêu mù quáng dành cho người đã khuất.
Sự hiện diện bất ngờ trong đêm Thiên niên kỷ
Đêm giao thừa năm 1999, khi cả thế giới đang run rẩy trước nỗi lo sợ Y2K, Nathaniel vừa kết thúc ca làm việc muộn tại rạp chiếu phim sau suất chiếu cuối của bộ phim The Green Mile. Anh bước đi trên những vỉa hè đóng băng, dự định sẽ chìm đấm trong men rượu để quên đi sự cô độc. Nhưng định mệnh đã đợi anh ở một con hẻm tối.
Giữa màn tuyết trắng xóa, một bé gái nằm đó. Cô bé không quá 7 tuổi, mặc bộ đồ ngủ nàng tiên cá nhưng toàn thân sũng máu. Máu thấm đẫm tuyết, tạo thành một quầng đỏ thẫm ám ảnh. Nathaniel quỳ xuống, đôi tay run rẩy chạm vào làn da lạnh lẽo hơn cả xác chết của Naomi. Không nhịp tim. Không hơi thở. Anh cởi áo khoác, cố gắng bịt lấy những vết thương không tồn tại, để rồi nhận ra một sự thật kinh hoàng: cô bé không hề có vết thương nào trên người.
Giữa lúc Nathaniel đang gào khóc trong sự bất lực, đôi mắt của cô bé bất chợt mở trừng trừng và chớp nhẹ. Một tiếng lạo xạo vang lên phía sau. Một người đàn ông cao lớn, rách rưới với chiếc áo phông in hình phim Hellraiser hiện ra từ bóng tối. Đôi mắt hắn không có tròng trắng, chỉ là hai hố đen sâu thẳm hút hồn người đối diện.
Bản giao kèo đẫm máu và món quà từ hư vô
Hắn tự xưng là SkeeHawn. Với giọng nói trầm đục nhưng mang uy lực không thể cưỡng lại, hắn đưa ra một lời đề nghị: "Ta có một món quà cho ngươi, Nathaniel Blackwell. Ngươi có chấp nhận nó bằng ý chí tự do của mình không?"
Khi Nathaniel gật đầu, thế giới xung quanh anh biến đổi. Mùi hương của Clinique Happy – loại nước hoa yêu thích của Naomi – tràn ngập khoang mũi. Hơi ấm lan tỏa. Người đàn ông khổng lồ biến mất, thay vào đó là vòng tay mềm mại và đôi mắt nâu ấm áp của Naomi. Anh đã hôn cô, một nụ hôn nồng cháy vị son môi và thuốc lá Virginia Slims. Trong giây phút ấy, anh tin rằng mình đã có lại được thiên đường.
Nhưng rồi, nỗi đau xé toạc thực tại. Naomi không hôn anh, cô đang cắm răng vào cổ anh. Không, đó không phải là Naomi. Đó là SkeeHawn. Hắn đang hút cạn sự sống của anh. Nathaniel cảm thấy sức lực tan biến, tầm nhìn nhòe đi giữa những thiên hà lốm đốm sao. Khi anh ngã gục, SkeeHawn ra lệnh cho cô bé tên Colleen: "Ăn đi."
Đứa trẻ quái dị ấy bò lên ngực anh như một con nhện đói khát, găm hàm răng vào vết thương cũ trên cổ anh. Trước khi Nathaniel trút hơi thở cuối cùng, Colleen đã nhỏ một giọt máu đen đặc, tanh nồng của chính nó vào miệng anh – một sự "ban phước" cuối cùng trước khi tiếng chuông giao thừa vang vọng khắp không gian.
Hồi kết: Sự trỗi dậy trong bóng tối
Nathaniel Blackwell đã chết vào đêm đó. Nhưng cái chết không phải là kết thúc. Anh tỉnh dậy trong một ngăn kéo kim loại lạnh lẽo của nhà xác. Trong bóng tối hoàn toàn, mắt anh giờ đây nhìn thấu mọi thứ qua những sắc thái xám lạnh. Cơn đói cào xé tâm can anh, một nỗi thèm khát mãnh liệt hơn bất kỳ nỗi đau nào anh từng nếm trải.
Tiếng bước chân của người nhân viên nhà xác vang lên. Nathaniel mỉm cười, một nụ cười không còn mang hơi ấm của con người. Anh biết mình phải làm gì. Khi ngăn kéo trượt mở, anh nhìn thẳng vào mắt kẻ xấu số và thầm thì:
"Ngươi có chấp nhận món quà của ta bằng ý chí tự do của mình không?"
Bí ẩn về SkeeHawn là gì?
SkeeHawn là một thực thể cổ xưa, có khả năng thao túng tâm trí và hình dạng để đánh vào nỗi đau của nạn nhân, từ đó thực hiện các bản giao kèo đẫm máu nhằm duy trì sự tồn tại của mình.Tại sao cô bé Colleen lại nhỏ máu vào miệng Nathaniel?
Đó là nghi thức biến đổi. Bằng cách cho Nathaniel uống máu của mình, Colleen đã biến anh thành một "kẻ đồng loại", khiến anh không thể chết hẳn mà phải tái sinh trong hình hài của một ma cà rồng.Cái kết của câu chuyện có ý nghĩa gì?
Cái kết mở ra một vòng lặp chết chóc. Nathaniel từ một nạn nhân đau khổ vì mất mát đã trở thành kẻ đi săn, tiếp tục lan truyền "món quà" kinh hoàng của mình cho những người khác, bắt đầu từ người nhân viên nhà xác.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: A Gift in the Snow



