Khám phá bí ẩn kinh hoàng về Máy bán hàng #44 và thực thể mang gương mặt người thân dưới lòng đất sâu thẳm của hệ thống tàu điện ngầm.

Khi những đồng tiền cuối cùng trong túi cạn kiệt, con người ta thường dễ dàng đặt bút ký vào những bản hợp đồng mà lẽ ra họ nên đốt bỏ ngay lập tức. Tôi cũng không ngoại lệ. Một mẩu tin tuyển dụng đơn giản trên bảng tin trực tuyến, một cuộc gặp gỡ chóng vánh tại văn phòng không số, và rồi tôi trở thành kẻ canh giữ những chiếc máy bán hàng tự động trong lòng đất, nơi bóng tối đặc quánh và hơi lạnh của bê tông cũ kỹ bao trùm tất cả.
Bản quy tắc của sự điên rồ
Công việc của tôi bắt đầu từ nửa đêm đến 6 giờ sáng. Nhiệm vụ tưởng chừng như vô hồn: lái xe tải đến các lối vào dịch vụ, chất đầy bánh kẹo và nước ngọt, rồi len lỏi qua mê cung của hệ thống metro để lấp đầy những chiếc máy bán hàng. Nhưng ở trang cuối cùng của cuốn sổ tay đào tạo, in trên một tờ giấy màu vàng úa, là những dòng chữ khiến máu trong huyết quản tôi như đóng băng. Đó là Addendum: Machine #44.
Máy số 44 nằm ở tầng hầm sâu nhất, nơi lẽ ra đã bị đóng cửa để bảo trì. Quy tắc rất rõ ràng và lạnh lùng:
- Quy tắc 1: Luôn đặt một túi thịt sống hút chân không vào ngăn D4.
- Quy tắc 2: Nếu thấy những đồng xu đen bóng như thủy tinh, tuyệt đối không chạm bằng tay trần. Hãy dùng găng tay bảo hộ và túi chuyên dụng.
- Quy tắc 3: Nếu máy phát ra tiếng ù liên tục... ĐỪNG MỞ MÁY. HÃY CHẠY NGAY LẬP TỨC.
Tôi đã làm việc đó trong nhiều tuần. Mỗi đêm, túi thịt biến mất, thay vào đó là những tờ tiền mệnh giá 20 đô la sạch sẽ. Cho đến đêm qua, khi bóng tối dưới hầm sâu quyết định thu hồi nợ.
Khi thực thể lộ diện
Đúng 4 giờ sáng, tôi bước ra khỏi thang máy. Không khí ở tầng hầm Machine #44 lạnh lẽo một cách bất thường, nồng nặc mùi gỉ sắt và bê tông ẩm ướt. Khi tôi mở nắp hộp đựng tiền, thay vì những tờ polyme quen thuộc, hàng trăm đồng xu đen tuyền tràn ra. Chúng không phải thủy tinh; chúng có cảm giác ấm nóng và hơi mềm khi ấn xuống, giống như lớp vỏ của một loài bọ cánh cứng khổng lồ.
Và rồi, tiếng ù bắt đầu. Nó không phải âm thanh cơ khí. Đó là một rung động cực trầm, xoáy thẳng vào lồng ngực, làm răng tôi va vào nhau cầm cập. Quy tắc số 3. Tôi quay đầu chạy bán sống bán chết trong bóng tối lờ mờ.
Nhưng số phận trớ trêu đã khiến tôi đâm sầm vào Unit Seven - một viên sĩ quan an ninh lực lưỡng. Anh ta giữ tôi lại với vẻ nghi ngờ tột độ, mặc cho tôi van nài về sự nguy hiểm. "Máy bán hàng phát ra tiếng ù à? Đó là lý do anh chạy như bị ma đuổi sao?" - Anh ta cười nhạt, tay đặt lên dùi cui và ép tôi quay lại Máy số 44.
Tại đó, dưới ánh đèn trắng bệch của chiếc máy, chúng tôi thấy NÓ.
Một sinh vật với nửa thân trên là người, nhưng nửa thân dưới là một khối hỗn độn của hàng chục cánh tay người nhợt nhạt. Chúng bám vào sàn bê tông, tủa ra như chân rết. Khi nó quay lại, trái tim tôi suýt ngừng đập. Gương mặt đó... đó là mẹ tôi. Một gương mặt tràn đầy yêu thương, ấm áp và bình yên đến lạ lùng.
Sự bình yên chết chóc
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, mọi nỗi sợ hãi tan biến. Tôi cảm thấy một sự bình yên đến ám ảnh, giống như đứa trẻ được mẹ vỗ về sau cơn ác mộng. Tôi mỉm cười, ngay cả khi sinh vật đó lao đến, đè nghiến tôi xuống sàn. Nó mở miệng, và hàm răng của nó bắt đầu biến đổi - dài ra, sắc nhọn như những chiếc kim khâu, tiết ra thứ nước bọt đặc quánh.
Tôi đã sẵn sàng để chết, cho đến khi tiếng điện xè xè của khẩu súng stun gun từ viên sĩ quan làm đứt đoạn ma thuật đó. "CHẠY ĐI!" - Anh ta hét lên. Cơn ác mộng trở lại. Tôi lồm cồm bò dậy khi sinh vật kia chuyển mục tiêu sang anh ta.
Hình ảnh cuối cùng tôi thấy trước khi cửa thang máy khép lại là viên sĩ quan đang buông xuôi vũ khí. Ánh mắt anh ta trở nên dại khờ, miệng thốt lên một tiếng gọi trìu mến: "Mẹ? Là mẹ phải không?". Sau đó là tiếng xương gãy vụn và tiếng vải xé rách vang vọng khắp đường hầm.
Hồi kết không lối thoát
Báo chí sáng nay đưa tin về một "vụ động vật tấn công" tại ga tàu điện ngầm. Họ bảo viên sĩ quan đã tử nạn trong ngày làm việc đầu tiên. Nhưng điện thoại của tôi thì không ngừng rung lên từ cái văn phòng không số kia. Họ muốn tôi quay lại. Họ muốn tôi thu dọn những đồng xu đen.
Tôi đang ngồi trong căn hộ đóng kín cửa, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, cảm giác bình yên chết chóc đó lại ùa về. Tôi biết họ sẽ tìm thấy tôi. Một khi bạn đã chạm vào những đồng xu đen của Machine #44, bạn không còn là người làm thuê nữa... bạn là món nợ phải trả.
Tại sao Machine #44 lại yêu cầu thịt sống?
Thực thể cư ngụ bên trong máy cần protein sinh học để duy trì hình dạng giả dạng. Việc cung cấp thịt sống là một phần của nghi lễ "nuôi dưỡng" để nó không đi săn lùng con người trên các tầng cao hơn.Đồng xu đen có ý nghĩa gì?
Chúng không phải là tiền tệ. Theo mô tả, chúng có cấu tạo giống hữu cơ, có thể là "vảy" hoặc "trứng" của thực thể, báo hiệu một giai đoạn biến đổi hoặc quá tải năng lượng của thực thể tại Machine #44.Tại sao các nhân chứng lại thấy gương mặt người thân?
Đây là cơ chế săn mồi tâm linh. Thực thể phát ra một tần số gây hưng phấn và ảo giác, khiến con mồi rơi vào trạng thái "Paralytic Peace" (Bình yên tê liệt), tự nguyện dâng nộp mạng sống mà không kháng cự.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Gamalfrank
|


