Khám phá hồ sơ ám ảnh về kiến trúc sư Mattone và sảnh đường đẫm máu được xây từ xác một ngôi đền cổ. Sự tham lam đã đánh thức một vị thần đói khát.

Lời thì thầm từ bóng tối Sicily
Dưới cái bóng của những rặng ô liu già cỗi tại Sicily, nơi những linh hồn cổ xưa vẫn lảng vảng trong sương sớm, câu chuyện về Mattone bắt đầu. Anh không chỉ là một kiến trúc sư; anh là một kẻ nhào nặn nên những giấc mơ bằng đá. Nhưng có những giấc mơ tốt nhất nên để chúng ngủ yên dưới lớp bụi thời gian.
Mọi chuyện khởi đầu vào một buổi sáng khi Avvisa, vợ của Mattone, đánh thức anh bằng những lời dịu dàng nhưng ẩn chứa điềm báo. "Mattone, anh phải dậy thôi. Nếu không, em sẽ gọi lũ trẻ, và Chúa mới biết chúng sẽ không để anh yên giấc đâu." Mattone thở dài, khoác lên mình chiếc áo tunic, không hề biết rằng bước chân mình đang hướng thẳng về phía vực thẳm của sự kinh hoàng.
Vị Thống đốc — một gã đàn ông khao khát quyền lực và sự bất tử thông qua những công trình vĩ đại — đã triệu tập anh. Gã muốn một sảnh đường chưa từng có. "Nó phải khiến con cháu ta run rẩy vì tự hào," gã cười vang, tiếng cười vang vọng trong sự trống rỗng của quyền lực vay mượn.
Ngôi đền của vị thần bị bỏ rơi
Họ tìm thấy nguyên liệu tại một ngôi đền đá cẩm thạch cổ xưa, bị bỏ hoang sâu trong rừng rậm. Ngôi đền mang một sắc thái đỏ thẫm lạ lùng, như thể nó được nuôi dưỡng bằng máu của đất. Bên trong, một bức tượng cẩm thạch hiện ra: một người đàn ông mập mạp, tay cầm lúa mì và bánh mì. Dưới chân bức tượng là dòng chữ đồng lạnh lẽo:
“Ngôi đền này là đài tưởng niệm sống
Gửi tới người bảo vệ mùa màng và nhân dân
Hãy vui vẻ và ăn mừng vì Marmoffamato”
Bất chấp sự bất an trong lòng Mattone, Thống đốc đã ra lệnh tháo dỡ ngôi đền. Marmoffamato — vị thần của sự tiêu thụ — đã bị tước đoạt nơi trú ngụ. Đá cẩm thạch đỏ được chuyển đi như những dòng máu chảy ngược về dinh thự. Thậm chí, bức tượng vị thần cũng bị chiếm hữu, đặt ngay giữa sảnh đường như một vật trang trí xa xỉ.
Sự thèm khát không đáy và những bóng ma mất tích
Khi công trình dần hoàn thiện, không khí bắt đầu đặc quánh mùi vị của sự mục rữa. Festollio, một công nhân lực lưỡng và đáng tin cậy nhất của Mattone, đột ngột biến mất. Em trai anh ta, nghị sĩ Fratollio, tìm thấy căn nhà của Festollio tan hoang: sàn gỗ bị lật tung, thức ăn sạch bóng, như thể có một cơn đói điên cuồng đã quét qua.
Tại sảnh đường mới, Mattone bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu bất thường. Những phiến đá cẩm thạch đỏ dường như... đang lớn lên. Chúng ấm nóng khi chạm vào và đập nhẹ như có nhịp tim.
Đỉnh điểm của sự kinh hoàng là khi Mattone đối mặt với vị Thống đốc trong văn phòng riêng. Gã không còn là người đàn ông gầy gò trước kia. Gã đã trở nên phình to, chảy xệ, đôi mắt sâu hoắm đầy sự tuyệt vọng và một cơn đói vĩnh cửu. "Ta... đói..." gã gầm gừ, miệng đầy mùn cưa và mảnh vụn gỗ. Gã đã ăn sạch nội thất trong phòng, ăn cả những con chuột tội nghiệp để lấp đầy cái hố sâu không đáy trong bụng mình.
Hồi kết: Sự tiêu thụ hoàn tất
Khi Thống đốc cố gắng lao về phía Mattone và Avvisa, đôi chân dị dạng của gã khuỵu xuống. Gã ngã vào bức tường đá cẩm thạch trắng. Nhưng thay vì va chạm, bức tường nuốt chửng gã.
Cẩm thạch đỏ bắt đầu lan ra từ điểm tiếp xúc, hấp thụ cơ thể của Thống đốc như một miếng bọt biển hút nước. Từng thớ thịt, từng tiếng thét câm lặng đều bị vùi lấp vào trong lòng đá. Bức tường chuyển sang màu đỏ thẫm rực rỡ — một màu đỏ của sự no nê.
Mattone nhận ra sự thật cay đắng: Những tín đồ cổ xưa của Marmoffamato chưa bao giờ rời bỏ ngôi đền. Họ đã trở thành một phần của nó. Và giờ đây, vị thần đã tìm thấy những vật tế mới để tiêu thụ.
Sảnh đường đó vẫn đứng vững, nhưng nó đã bị niêm phong vĩnh viễn dưới danh nghĩa một "vùng dịch bệnh". Sự thật nằm sâu trong những phiến đá ấm nóng, chờ đợi bất cứ kẻ tham lam nào dám bước vào để được... nuốt chửng bởi sự thánh thiêng.
Khám phá bí ẩn Marmoffamato
Vị thần Marmoffamato là ai?
Marmoffamato là một vị thần ngoại giáo cổ xưa trong truyền thuyết Sicily, tượng trưng cho sự trù phú nhưng cũng đồng thời là sự tiêu thụ và ham muốn tột độ. "Marmo" có nghĩa là đá cẩm thạch, gợi ý về việc cơ thể vị thần gắn liền với vật chất bền vững này.
Tại sao những phiến đá cẩm thạch lại có màu đỏ?
Trong câu chuyện, màu đỏ không phải là tự nhiên. Nó được ám chỉ là máu và thịt của những kẻ đã bị vị thần "tiêu thụ" trong quá khứ, biến họ thành một phần của cấu trúc tâm linh trong ngôi đền.
Điều gì đã xảy ra với Festollio?
Dựa trên các dấu vết tại nhà, Festollio có lẽ là nạn nhân đầu tiên của cơn đói tâm linh lan truyền từ bức tượng. Anh ta có thể đã bị "nuốt chửng" trước khi Thống đốc bị hấp thụ hoàn toàn vào bức tường sảnh đường.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



