Một chuyến thăm bạn cũ biến thành cơn ác mộng khi những linh hồn quá cố của nhà B vẫn đang tranh giành quyền kiểm soát linh hồn đứa con trai duy nhất.

Khi tôi đặt chân vào ngưỡng cửa nhà Joe, một luồng khí lạnh lẽo như từ cõi âm ty ập đến, báo hiệu rằng tôi là kẻ không được chào đón. Cánh cửa gỗ mục nát cứ tự động bật mở mỗi khi Joe cố khép lại, như thể có một bàn tay vô hình đang ngăn cản thế giới bên ngoài xâm nhập vào pháo đài của sự điên rồ này.
Sự Hiện Diện Của Những Kẻ Khuất Mặt
Bên trong, ngôi nhà của Joe không còn là nơi cư ngụ của người sống. Khắp nơi, từ bậu cửa sổ đến sàn nhà cong vênh, đều bị chiếm đóng bởi những ngọn nến đen (tea lights) dày đặc. Những dải vải sờn rách mang theo những ấn chú màu đỏ sẫm – một sự pha trộn quái dị giữa chữ Ả Rập, Hiragana và tiếng Thái – treo lơ lửng như những cái thòng lọng trong bếp. Tôi tự nhủ đó chỉ là những món đồ đồng bóng của Mama B, người mẹ quá cố vốn là một thầy phù thủy của Joe.
Nhưng bóng tối ở đây có nhịp thở riêng. Tôi đã thấy một ngọn nến vụt cháy trên nóc tủ lạnh, ngọn lửa liếm gần rèm cửa, tỏa ra hơi nóng rực giữa mùa tuyết lạnh. Nhưng khi tôi chớp mắt, ngọn nến lạnh ngắt, bấc đèn chưa từng được đốt. Không có lửa, không có khói. Chỉ có tôi, Joe và một thực thể nào đó đang quan sát từ kẽ hở của thực tại.
Bất ngờ, một lực đẩy vô hình quật ngã tôi. Tôi nghẹt thở như thể bị đóng băng trong một khối vật chất đặc quánh. Và rồi, giọng nói của Joe vang lên, ấm áp nhưng có một tiếng vang (echo) quái dị: "Tao rất vui vì chúng ta có thể đi chơi với nhau." Hắn ôm chầm lấy tôi, nhưng cái ôm đó khiến tôi có cảm giác như xương sườn mình sắp gãy vụn.
Những Tiếng Thì Thầm Từ Tầng Hầm
Tôi cố xua tan nỗi sợ bằng cách tự nhủ rằng việc thức đến 5 giờ sáng để ôn thi đại học đã khiến đầu óc mình mê muội. Nhưng những chi tiết sai lệch bắt đầu xuất hiện. Joe gọi tôi là "Child" (Đứa trẻ) – cách mà Mama B vẫn thường gọi. Hắn nhắc về việc tôi đi leo núi với một vận động viên Olympic, một ký ức mà tôi chưa bao giờ có. Joe nói rằng chúng tôi đã điện thoại tuần trước, trong khi thực tế đã nhiều tháng chúng tôi không liên lạc.
Sự kinh hoàng thực sự bắt đầu khi chúng tôi xuống tầng hầm. Phía sau cánh cửa là một bàn thờ của cái chết: những con thú nhỏ nhồi bông, những mảnh xương trắng hếu và dãy bát kim loại chứa thứ dịch thể không tên. Tôi lỡ chân làm vỡ một quả trứng đầy gân máu. Joe lập tức quỳ xuống, thì thầm những lời cầu xin bằng một ngôn ngữ lạ lẫm, hôn lên những hộp sọ chuột như thể đang dỗ dành một người mẹ đang giận dữ.
"Mama sẽ giận nếu không gian của bà bị xáo trộn, nhưng giờ bà ổn rồi," Joe mỉm cười, nhưng đôi mắt hắn trống rỗng đến lạ kỳ. Tôi nhớ lại lời đồn về vụ án mạng năm xưa, khi Papa B và Mama B sát hại nhau trong chính ngôi nhà này, một cuộc thảm sát đẫm máu mà Joe luôn giữ kín.
Cuộc Chiến Giành Giật Linh Hồn
Khi đêm xuống, chúng tôi chơi trò chơi bắn súng để giết thời gian. Nhưng thực tại bắt đầu tan rã. Một tiếng "Crack" chói tai vang lên phía trên. Cánh cửa phòng vốn đã đóng chặt giờ đây mở toang. Một khối đen tối, méo mó hiện ra – đó là Mama B. Bà ta mang theo một chuỗi hạt quen thuộc, khuôn mặt biến dạng với sự phẫn nộ cùng cực. Bà ta kéo lê một con dao trên sàn gỗ: Scrape... Scrape... Scrape...
Tôi muốn chạy, nhưng cơ thể tôi bị cầm tù trong một khối sáp nến khổng lồ cao đến tận cổ. Sáp nến lạnh lẽo ép chặt lồng ngực tôi, khiến hơi thở trở nên xa xỉ. Mama B tiến lại gần, hơi thở của bà ta như băng giá cào xé da mặt, làm lung lay cả răng trong nướu tôi.
Đúng lúc lưỡi dao sắp chạm vào da thịt, một tiếng RẦM long trời lở đất vang lên từ cửa chính. Papa B đã về. Ngôi nhà rung chuyển bởi một cuộc giao tranh ghoulish giữa hai thực thể quá cố. Joe ngồi dậy, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi trẻ con: "Papa đã về."
Hồi Kết Và Sự Thật Vùi Lấp
Tôi chạy thục mạng khỏi căn nhà, mặc kệ những vết cào xé rướm máu trên lưng. Khi đã yên vị trong xe và cách xa highway, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã rút được một mảnh giấy nhỏ găm sâu vào vết thương trên cánh tay. Đó là một bức ảnh cũ: Mama B nằm trên giường bệnh, ôm một cặp song sinh với đôi mắt đầy thù hận.
Tìm kiếm trên internet, tôi phát hiện ra sự thật lạnh người: Mấy thập kỷ trước, nhà B có một cặp song sinh qua đời đúng 1 tuổi. Ngay sau cái chết của chúng, công việc kinh doanh của Papa B phất lên như diều gặp gió. Nhưng sự giàu sang đó đã tắt ngấm khi Joe chào đời. Mama B đã dùng tà thuật để đổi mạng những đứa trẻ lấy sự thịnh vượng, và giờ đây, bà ta đang giam cầm Joe trong vòng lặp của sự nghèo đói và ma mị để giữ hắn bên mình mãi mãi.
Joe... cậu ấy sẽ ra sao khi sống giữa hai linh hồn vẫn đang tranh giành quyền sở hữu đứa con trai duy nhất của mình trong cõi vĩnh hằng?
Tại sao linh hồn Mama B lại tấn công người kể chuyện?
Bà ta coi bất kỳ ai khuyến khích Joe rời khỏi ngôi nhà (đi học đại học, theo đuổi sự nghiệp) là kẻ thù, giống như người chồng quá cố (Papa B) từng muốn đưa Joe đi.
Bí mật đằng sau sự giàu có trước đây của gia đình B là gì?
Các tài liệu cho thấy Papa B và Mama B đã hy sinh cặp song sinh đầu lòng của họ để đổi lấy sự thành công trong kinh doanh thông qua tà thuật.
Những ký hiệu quái dị trong nhà Joe có ý nghĩa gì?
Đó là các ấn chú kết hợp từ nhiều ngôn ngữ cổ, được Mama B sử dụng để phong ấn ngôi nhà và biến nó thành một không gian nửa thực nửa hư nhằm giam giữ linh hồn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Anonia_Prime



