Một lời trăn trối kỳ quái từ người ông quá cố đã đẩy hai chị em vào một cơn đói điên cuồng, nơi thực phẩm không còn là thức ăn và máu thịt bắt đầu mời gọi.

Trong căn phòng bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng và hơi thở tàn của sự sống, cái chết không đến một cách êm ái. Nó đến với một tiếng thì thầm độc địa.
Di chúc của quỷ dữ
“Mày là một con lợn. Tiêu thụ, hấp thụ, và hủy diệt.”
Đó là những lời cuối cùng ông nội rít qua kẽ răng vào tai tôi trước khi trút hơi thở cuối cùng. Tôi lùi lại, bàng hoàng giữa những gương mặt đẫm lệ của người thân. Kate, em gái tôi, chỉ nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe và cái nhún vai vô định. Để xoa dịu cái bụng đang cồn cào một cách lạ lùng, hai chúng tôi tìm đến cửa hàng Wendy’s ngay trong bệnh viện.
Khi tôi ngấu nghiến chiếc burger, tôi đã kể cho Kate nghe lời trăn trối quái đản đó. Cô ấy không tin, thậm chí còn thấy nực cười cho đến khi sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cả hai. Chúng tôi không hề biết rằng, thực thể mang tên "ông nội" đã để lại một di sản kinh tởm hơn bất kỳ khối tài sản nào.
Cơn đói gặm nhấm linh hồn
Vài ngày sau, bóng tối bắt đầu xâm chiếm dạ dày tôi. Một thìa cơm dư, một chiếc sandwich phụ, rồi một túi khoai tây chiên... chẳng có gì là đủ. Cảm giác no bụng đã trở thành một khái niệm xa xỉ bị xóa sổ khỏi từ điển của tôi. Tôi ăn sạch thực phẩm trong căn hộ chỉ trong chớp mắt, nhưng cái hố sâu trong bụng vẫn gào thét.
Tại văn phòng, tôi thấy mình đang nhìn chằm chằm vào phần ăn của đồng nghiệp với khóe miệng sủi bọt. Tôi ngấu nghiến nó trong vài phút, rồi trong cơn mê muội, tôi cắn nát chiếc thìa nhựa. Tiếng nhựa vỡ vụn khô khốc trong miệng, những mảnh sắc nhọn đâm vào nướu làm máu chảy ròng ròng, nhưng tôi vẫn nuốt. Tôi nuốt tất cả.
Trong gương, một con quái vật đang hình thành. Trong 24 giờ tiếp theo, tôi đã tiêu thụ: bốn chiếc thìa nhựa, ba chiếc nĩa, một chiếc đĩa giấy, hàng loạt khăn giấy, một nắp chai và thậm chí là một góc gối của chính mình.
Bữa tiệc trên bãi cát nóng
Vào ngày đi biển cùng bạn bè, cơn đau ở mạn sườn khiến tôi không thể xuống nước. Giữa cái nắng gắt, một mùi hương lạ kỳ xộc vào mũi tôi. Mùi thịt sống. Mạnh mẽ và đầy khiêu khích.
Cách đó khoảng 15 feet, một nhóm người đang ăn dưa hấu. Nhưng trong mắt tôi, những miếng dưa đỏ mọng kia chính là những tảng thịt tươi rói. Tôi nhìn vào làn da bóng nhẫy mồ hôi của họ, và nước miếng tôi chảy ra không kiểm soát. Để ngăn mình không lao vào xé xác họ, tôi vục tay xuống cát.
Tôi bốc từng nắm cát nóng hổi, thô ráp và đưa vào miệng. Cảm giác thật tuyệt diệu. Cát bao phủ răng, cào xước cổ họng, nhưng khi nó chạm vào dạ dày, tôi cảm nhận được một sự thỏa mãn điên rồ. Tôi vừa ăn cát, vừa nhìn chằm chằm vào những người xung quanh, tưởng tượng về việc nhai ngấu nghiến xương tủy họ.
Dấu chân máu và căn phòng khóa chặt
Nghi ngờ lời nguyền của ông nội cũng đang hành hạ Kate, tôi lao đến nhà cha mẹ. Ngôi nhà im lìm một cách đáng sợ. Trên thảm phòng khách, một vệt máu kéo dài dẫn về phía nhà bếp.
Tại đó, tôi tìm thấy một bàn chân người bị xé rách, trơ ra đoạn xương hồng hộc, vỡ nát. Không có cơ thể hoàn chỉnh nào cả, chỉ có những mảnh vụn thịt thối và quần áo rách tướp. Dấu chân máu dẫn tôi đến cửa phòng của Kate.
Sau những cú tông vai điên cuồng, cánh cửa đổ sụp. Kate ở đó, ngồi gục trong tủ quần áo giữa một vũng máu đen ngòm. Tay cô ấy nắm chặt một thứ gì đó hồng nhạt và xốp. Hàm của cô ấy trễ xuống, đầy máu và thịt vụn.
Kinh hoàng tột độ, tôi nhận ra phần sau hộp sọ của em gái mình đã bị cạy mở. Mô não bên trong bị cào xé nát bét. Cô ấy đã tự ăn chính bộ não của mình trong cơn đói không thể kiềm chế.
Hồi kết của bóng tối
Giờ đây, tôi đang ngồi trong căn hộ tối tăm, miệng ngậm chặt một chiếc giẻ tẩm cồn để áp chế cơn thèm khát thịt người. Tôi không sợ cảnh sát, tôi không sợ bị buộc tội. Thứ duy nhất khiến tôi run rẩy là tiếng rầm rì không dứt trong bụng mình.
Tôi đang chết dần chết mòn vì thèm ăn. Và tôi biết, chiếc giẻ này sẽ không giữ chân con lợn trong tôi được lâu nữa...
Tại sao người ông lại nói những lời đó trước khi chết?
Có thể đó không phải là một lời mắng nhiếc, mà là một sự chuyển giao lời nguyền hoặc một lời cảnh báo về bản chất thực sự của dòng máu đang chảy trong người họ.Chuyện gì đã xảy ra với Kate?
Kate đã rơi vào cơn điên loạn vì đói nhanh hơn nhân vật chính. Cô ấy đã ăn thịt cha mẹ và cuối cùng là tự ăn chính bộ não của mình khi không còn gì để tiêu thụ.Liệu nhân vật chính có thể sống sót?
Cơn đói dường như là vĩnh hằng và ngày càng tồi tệ hơn. Kết thúc mở gợi ý rằng nhân vật chính sớm muộn gì cũng sẽ trở thành kẻ săn mồi hoặc tự hủy hoại bản thân như Kate.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - r/nosleep
|


